HNI 09-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 17: KHO BÁU TRONG CHÍNH NGÔI NHÀ

 

Có những kho báu nằm im trong góc tối

Không phát sáng vì chưa ai gọi tên

Một căn phòng yên lặng qua bao mùa gió

Một chiếc xe ngủ dài giữa phố quen

 

Chúng lặng im như chưa từng tồn tại

Như chờ ai đánh thức giấc mơ quên

Mỗi vật nhỏ mang trong mình câu hỏi

Bao giờ ta nhìn thấy giá trị bên?

 

Có chiếc máy chỉ dùng vài lần hiếm

Có bộ đồ treo mãi chẳng ai mang

Có chiếc bàn từng ước mơ sáng tạo

Giờ phủ bụi cùng năm tháng lang thang

 

Có những kỹ năng từng là niềm vui nhỏ

Ta gọi tên bằng hai chữ “chỉ là”

Chỉ là thích, chỉ là làm cho biết

Chỉ là thôi, đâu nghĩ sẽ thành xa

 

Nhưng thế giới rộng hơn điều ta tưởng

Ai đó cần chính thứ ta xem thường

Một món nhỏ có thể là phép màu

Một kỹ năng có thể thành con đường

 

Thời gian rơi như cát qua kẽ tay

Mỗi buổi tối trôi qua như gió thoảng

Một giờ rảnh, hai giờ rảnh lặng lẽ

Chính là vàng nếu ta biết mở khoang

 

Bạn bè đó, những nụ cười thân thuộc

Những cái tên từng xuất hiện quanh ta

Một lời giới thiệu khi đúng thời khắc

Có thể mở ra cánh cửa rất xa

 

Ngôi nhà nhỏ bỗng hóa thành xưởng lớn

Chiếc điện thoại bỗng hóa chiếc chìa khóa

Mạng internet thành con đường ánh sáng

Nối giấc mơ đi khắp cả muôn nhà

 

Không cần tìm kho báu nơi xa xôi

Không cần chờ phép màu từ vũ trụ

Chỉ cần nhìn lại nơi mình đang đứng

Đã thấy rồi những cánh cửa cơ hội

 

Người nghèo nói mình chẳng có điều gì

Người giàu hỏi mình có thể dùng gì

Hai câu hỏi mở hai đường khác biệt

Một bên dừng, một bên bước ra đi

 

Tài sản ngủ đang chờ người đánh thức

Giá trị ẩn đang chờ phút gọi tên

Chỉ cần một góc nhìn thay đổi

Kho báu đời bỗng hiện rõ ngay bên

 

Ngày mai bắt đầu từ hôm nay nhỏ

Một bước thôi cũng đủ hóa hành trình

Từ căn phòng, từ chiếc xe quen thuộc

Dòng tiền sẽ bắt đầu một bình minh

Kho báu thật chưa từng ở nơi khác

Nó vẫn nằm trong chính cuộc đời ta