HNI 14-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 8: NGÔI LÀNG CÓ THỂ CHỮA LÀNH

Có một nơi không cần tiếng còi cấp cứu

Mà vẫn chữa lành những trái tim mệt mỏi.

Buổi sáng bắt đầu bằng ánh nắng dịu

Chạm vào từng ô cửa như lời chào.

Người ta thức dậy cùng tiếng chim

Thay vì tiếng chuông báo thức vội vàng.

Ở đây, con đường quanh co giữa rừng

Như mời gọi những bước chân chậm lại.

Mỗi hơi thở trở nên sâu hơn

Mỗi bước đi trở nên nhẹ hơn.

Không ai chạy đua với thời gian

Vì thời gian cũng đang nghỉ ngơi.

Những khu vườn xanh trải dài

Như tấm thảm chữa lành của đất mẹ.

Trà nóng bốc hơi trong buổi sớm

Mang theo hương của lá và gió.

Người lạ trở thành bạn

Bạn trở thành gia đình.

Tiếng cười vang lên ở quảng trường nhỏ

Như âm nhạc của bình yên.

Có những căn nhà không khóa cửa

Vì niềm tin đã ở khắp nơi.

Những buổi chiều thiền bên hồ

Mặt nước lặng như tâm trí.

Những đêm đầy sao

Nhắc con người về sự rộng lớn của vũ trụ.

Ở đây, bệnh tật không bị sợ hãi

Mà được lắng nghe và hiểu.

Cơ thể được chăm sóc bằng thức ăn sạch

Tâm trí được nuôi dưỡng bằng sự tĩnh lặng.

Những bàn tay nắm lấy nhau

Khi ai đó cần được nâng đỡ.

Không ai phải chữa lành một mình.

Ngôi làng không hứa phép màu

Nhưng tạo ra điều kỳ diệu mỗi ngày.

Rằng sống khỏe là điều tự nhiên

Khi ta sống đúng với thiên nhiên.