HNI 14-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 9: BẢN ĐỒ ĐƯỢC VẼ BẰNG MÀU XANH
Có những bản đồ không vẽ bằng mực
Mà vẽ bằng màu của lá.
Những con đường không kẻ bằng bê tông
Mà mở ra từ lối đi của gió.
Một vùng đất được chia bằng giấc mơ
Không phải bằng hàng rào.
Ở phía đông là những cánh đồng thảo mộc
Đón mặt trời mỗi buổi sớm.
Ở phía tây là rừng già tĩnh lặng
Giữ ký ức của đất qua ngàn năm.
Phía nam có hồ nước trong veo
Phản chiếu bầu trời yên bình.
Phía bắc là những ngọn đồi
Nơi cây thuốc lớn lên cùng mây.
Giữa tất cả là trái tim của ngôi làng
Đập nhịp bằng sự sống.
Những con đường nhỏ nối liền mọi khu vườn
Như mạch máu của một cơ thể khỏe mạnh.
Người đi bộ dưới tán cây
Không biết mình đang bước trên tương lai.
Một khu nhà nhỏ bên triền đồi
Khói bếp bay lên như lời chào buổi chiều.
Những lớp học mở cửa ra rừng
Bài học đầu tiên là lắng nghe thiên nhiên.
Du khách đến từ phương xa
Mang về những nhịp thở chậm.
Những phòng nghiên cứu sáng đèn đêm
Giữ giấc mơ lớn không ngủ.
Có những khu rừng không ai chạm tới
Để thiên nhiên được là chính mình.
Có những khoảng đất được giữ lại
Cho những thế hệ chưa ra đời.
Bản đồ không kết thúc ở ranh giới
Vì giấc mơ không có biên giới.
Một ngôi làng có thể sinh ra nhiều ngôi làng
Như hạt giống sinh ra rừng.
Và một ngày nào đó
Bản đồ xanh sẽ phủ kín thế giới