HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 11: KHI MỘT NGÔI LÀNG ĐƯỢC SINH RA
Có một ngày rất lặng im
Một ngôi làng nhỏ bắt đầu hồi sinh
Không bằng tiếng động công trình
Mà bằng khát vọng nhân sinh lâu dài
Từ vùng đất của ban mai
Những mầm hy vọng nối dài tương lai
Hàng cây xanh giữa đất trời
Nhẹ nhàng thức giấc như lời bình yên
Con đường nhỏ bước đầu tiên
Mang theo giấc mộng nối liền yêu thương
Một ngôi làng giữa quê hương
Không xây bằng những đoạn trường hơn thua
Mà xây bằng ánh ban mai
Bằng tình nhân ái trải dài nhân gian
Những cư dân bước nhẹ nhàng
Mang theo niềm tin giữa ngàn đổi thay
Có người mỏi mệt tháng ngày
Muốn tìm cuộc sống vơi đầy bình an
Có người rời phố đông người
Để tìm lại chính nụ cười trong tim
Có người chỉ muốn đi tìm
Một nơi gắn kết nghĩa tình cộng đồng
Họ không đến bởi lợi danh
Mà vì giá trị chân thành bên nhau
Từ nhiều số phận thương đau
Dần thành cộng hưởng nhiệm màu nhân sinh
Một ngôi làng nhỏ hồi sinh
Mang theo văn hóa nghĩa tình sẻ chia
Trẻ thơ học cách yêu đời
Không chỉ học chữ giữa thời cạnh tranh
Người già sống giữa an lành
Được nghe được hiểu được dành yêu thương
Người lớn bước chậm trên đường
Biết chăm sức khỏe biết nhường nhịn nhau
Không còn phố thị u sầu
Không còn lạnh lẽo phía sau cánh nhà
Con người gần lại thật thà
Biết cùng vun đắp mái nhà cộng sinh
Một cộng đồng biết chân tình
Sẽ là sức mạnh hồi sinh cuộc đời
Một ngôi làng nhỏ hôm nay
Mai sau sẽ hóa đổi thay nhân loài
Bởi điều quý nhất trên đời
Không là vật chất sáng ngời phù vân
Mà là cảm giác được gần
Được yêu được sống giữa tầng yêu thương
Một ngày trên khắp quê hương
Sẽ cần những chốn bình thường như đây
Những ngôi làng giữa trời mây
Mang theo hy vọng đổi thay con người
Và rồi nhân loại mai sau
Sẽ tìm lại được nhịp cầu bình an
Từ nơi rất đỗi giản đơn
Một ngôi làng nhỏ gieo mầm tương lai.
HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 11: KHI MỘT NGÔI LÀNG ĐƯỢC SINH RA
Có một ngày rất lặng im
Một ngôi làng nhỏ bắt đầu hồi sinh
Không bằng tiếng động công trình
Mà bằng khát vọng nhân sinh lâu dài
Từ vùng đất của ban mai
Những mầm hy vọng nối dài tương lai
Hàng cây xanh giữa đất trời
Nhẹ nhàng thức giấc như lời bình yên
Con đường nhỏ bước đầu tiên
Mang theo giấc mộng nối liền yêu thương
Một ngôi làng giữa quê hương
Không xây bằng những đoạn trường hơn thua
Mà xây bằng ánh ban mai
Bằng tình nhân ái trải dài nhân gian
Những cư dân bước nhẹ nhàng
Mang theo niềm tin giữa ngàn đổi thay
Có người mỏi mệt tháng ngày
Muốn tìm cuộc sống vơi đầy bình an
Có người rời phố đông người
Để tìm lại chính nụ cười trong tim
Có người chỉ muốn đi tìm
Một nơi gắn kết nghĩa tình cộng đồng
Họ không đến bởi lợi danh
Mà vì giá trị chân thành bên nhau
Từ nhiều số phận thương đau
Dần thành cộng hưởng nhiệm màu nhân sinh
Một ngôi làng nhỏ hồi sinh
Mang theo văn hóa nghĩa tình sẻ chia
Trẻ thơ học cách yêu đời
Không chỉ học chữ giữa thời cạnh tranh
Người già sống giữa an lành
Được nghe được hiểu được dành yêu thương
Người lớn bước chậm trên đường
Biết chăm sức khỏe biết nhường nhịn nhau
Không còn phố thị u sầu
Không còn lạnh lẽo phía sau cánh nhà
Con người gần lại thật thà
Biết cùng vun đắp mái nhà cộng sinh
Một cộng đồng biết chân tình
Sẽ là sức mạnh hồi sinh cuộc đời
Một ngôi làng nhỏ hôm nay
Mai sau sẽ hóa đổi thay nhân loài
Bởi điều quý nhất trên đời
Không là vật chất sáng ngời phù vân
Mà là cảm giác được gần
Được yêu được sống giữa tầng yêu thương
Một ngày trên khắp quê hương
Sẽ cần những chốn bình thường như đây
Những ngôi làng giữa trời mây
Mang theo hy vọng đổi thay con người
Và rồi nhân loại mai sau
Sẽ tìm lại được nhịp cầu bình an
Từ nơi rất đỗi giản đơn
Một ngôi làng nhỏ gieo mầm tương lai.