• HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6:
    # NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
    Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng
    Không ai nhìn sau nụ cười bình yên
    Người phụ nữ đi qua những ưu phiền
    Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng
    Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng
    Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi
    Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời
    Như chưa từng có đêm dài bật khóc
    Có những lúc lòng đau như xé dọc
    Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai
    Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài
    Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt
    Người phụ nữ mang trái tim chân thật
    Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành
    Có những lần tin tưởng đổi mong manh
    Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã
    Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế
    Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài
    Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai
    Có những người đến rồi đi rất vội
    Có những đêm nghe lòng mình rất tối
    Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh
    Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh
    Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức

    Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối
    Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều
    Có những người ngoài mặt vẫn vui cười
    Nhưng bên trong là cả trời giông bão

    Người phụ nữ như cánh hoa trước gió
    Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng
    Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang
    Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực

    Có những giọt nước mắt như mưa rơi
    Tưới lên trái tim bao ngày khô héo
    Sau đau thương con người thêm sâu sắc
    Biết yêu mình và biết sống bình yên

    Rồi một ngày đi hết những ưu phiền
    Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ
    Không còn khóc vì những điều không đáng
    Không giữ lòng trong đau đớn triền miên

    Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên
    Điều quan trọng là bình yên tâm hồn
    Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn
    Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng

    Nước mắt ấy không làm người yếu đuối
    Mà dạy ta biết cảm thông với đời
    Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời
    Mang đầy những nỗi buồn không kể hết

    Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết
    Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương
    Vì từng đi qua những đoạn đêm trường
    Nên quý lắm một bình minh yên ả
    Có những người sau rất nhiều vất vả
    Lại trở thành ánh sáng của nhân gian
    Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim
    Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống
    Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo
    Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời
    Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng
    Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.
    HNI 28/5/2026: 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 6: # NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng Không ai nhìn sau nụ cười bình yên Người phụ nữ đi qua những ưu phiền Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời Như chưa từng có đêm dài bật khóc Có những lúc lòng đau như xé dọc Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt Người phụ nữ mang trái tim chân thật Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành Có những lần tin tưởng đổi mong manh Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai Có những người đến rồi đi rất vội Có những đêm nghe lòng mình rất tối Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều Có những người ngoài mặt vẫn vui cười Nhưng bên trong là cả trời giông bão Người phụ nữ như cánh hoa trước gió Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực Có những giọt nước mắt như mưa rơi Tưới lên trái tim bao ngày khô héo Sau đau thương con người thêm sâu sắc Biết yêu mình và biết sống bình yên Rồi một ngày đi hết những ưu phiền Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ Không còn khóc vì những điều không đáng Không giữ lòng trong đau đớn triền miên Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên Điều quan trọng là bình yên tâm hồn Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng Nước mắt ấy không làm người yếu đuối Mà dạy ta biết cảm thông với đời Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời Mang đầy những nỗi buồn không kể hết Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương Vì từng đi qua những đoạn đêm trường Nên quý lắm một bình minh yên ả Có những người sau rất nhiều vất vả Lại trở thành ánh sáng của nhân gian Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 5:
    # NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI
    Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ
    Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian
    Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng
    Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió
    Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ
    Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài
    Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai
    Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên
    Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương
    Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ
    Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ
    Đổi cho con từng giấc ngủ an lành
    Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh
    Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái
    Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng
    Để con mình được hạnh phúc mai sau
    Có những lần con vô ý làm đau
    Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi
    Để rồi sau những tháng ngày rất vội
    Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào
    Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu
    Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt
    Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết
    Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con
    Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài
    Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn
    Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát
    Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời

    Có những người đi khắp cả phương trời
    Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ
    Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể
    Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì

    Người phụ nữ đi qua hết xuân thì
    Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ
    Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở
    Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy

    Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy
    Không dám khóc vì sợ con lo lắng
    Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng
    Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền

    Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền
    Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế
    Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ
    Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ

    Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ
    Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi
    Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội
    Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều

    Mẹ không cần vật chất quá cao siêu
    Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế
    Chỉ cần biết con đi qua dâu bể
    Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời
    Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi
    Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có
    Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió
    Cho con mình biết thế nào yêu thương
    Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường
    Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất
    Là trên đời giữa muôn vàn được mất
    Có một người yêu con hơn chính bản thân.
    HNI 28/5/2026: 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 5: # NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ Đổi cho con từng giấc ngủ an lành Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng Để con mình được hạnh phúc mai sau Có những lần con vô ý làm đau Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi Để rồi sau những tháng ngày rất vội Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời Có những người đi khắp cả phương trời Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì Người phụ nữ đi qua hết xuân thì Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy Không dám khóc vì sợ con lo lắng Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều Mẹ không cần vật chất quá cao siêu Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế Chỉ cần biết con đi qua dâu bể Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió Cho con mình biết thế nào yêu thương Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất Là trên đời giữa muôn vàn được mất Có một người yêu con hơn chính bản thân.
    Like
    Love
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 5:
    # NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI
    Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ
    Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian
    Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng
    Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió
    Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ
    Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài
    Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai
    Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên
    Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương
    Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ
    Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ
    Đổi cho con từng giấc ngủ an lành
    Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh
    Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái
    Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng
    Để con mình được hạnh phúc mai sau
    Có những lần con vô ý làm đau
    Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi
    Để rồi sau những tháng ngày rất vội
    Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào
    Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu
    Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt
    Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết
    Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con
    Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài
    Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn
    Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát
    Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời

    Có những người đi khắp cả phương trời
    Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ
    Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể
    Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì

    Người phụ nữ đi qua hết xuân thì
    Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ
    Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở
    Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy

    Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy
    Không dám khóc vì sợ con lo lắng
    Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng
    Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền

    Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền
    Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế
    Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ
    Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ

    Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ
    Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi
    Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội
    Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều

    Mẹ không cần vật chất quá cao siêu
    Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế
    Chỉ cần biết con đi qua dâu bể
    Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời
    Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi
    Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có
    Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió
    Cho con mình biết thế nào yêu thương
    Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường
    Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất
    Là trên đời giữa muôn vàn được mất
    Có một người yêu con hơn chính bản thân.
    Đọc thêm
    HNI 28/5/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 5: # NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ Đổi cho con từng giấc ngủ an lành Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng Để con mình được hạnh phúc mai sau Có những lần con vô ý làm đau Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi Để rồi sau những tháng ngày rất vội Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời Có những người đi khắp cả phương trời Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì Người phụ nữ đi qua hết xuân thì Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy Không dám khóc vì sợ con lo lắng Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều Mẹ không cần vật chất quá cao siêu Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế Chỉ cần biết con đi qua dâu bể Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió Cho con mình biết thế nào yêu thương Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất Là trên đời giữa muôn vàn được mất Có một người yêu con hơn chính bản thân. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TƯƠNG LAI BẮT ĐẦU TỪ MỘT NGÔI LÀNG

    Từ một hạt giống nhỏ nhoi
    Dream Village mở chân trời tương lai

    Henryle giữa đêm dài
    Mang theo khát vọng dựng xây nhân hòa

    Không từ quyền lực cao xa
    Không từ vàng bạc nguy nga cuộc đời

    Mà từ một giấc mơ thôi
    Về nền văn hóa sáng ngời yêu thương

    Một nơi con người nhường nhịn
    Biết cùng gìn giữ quê hương đất lành

    Một nơi cây cối màu xanh
    Cùng người chung sống an lành sớm hôm

    Một nơi chữa lại tâm hồn
    Cho người mỏi mệt cô đơn giữa đời

    Một nơi ánh mắt rạng ngời
    Không vì tranh đoạt mà rời xa nhau

    Dream Village bắt nhịp cầu
    Nối người với đất nhiệm màu thiên nhiên

    Nối bao giá trị thiêng liêng
    Cho nền văn hóa bình yên lâu bền

    Henryle vẫn dựng nền
    Từ lòng nhân ái nối liền cộng đồng

    HCOIN giữa cõi mênh mông
    Không là tiền bạc chất chồng lợi danh

    Mà là giá trị chân thành
    Gắn cùng lao động an lành nhân sinh

    Bao năm giữa cõi hành tinh
    Con người lạc giữa văn minh vội vàng

    Nhiều người vật chất ngập tràn
    Mà trong tâm trí hoang mang lạnh lùng

    Dream Village muốn đi cùng
    Cho người tìm lại cội nguồn yêu thương

    Một nền văn hóa phi thường
    Không xây trên nỗi đau thương con người

    Mà xây bằng ánh mặt trời
    Bằng nguồn nước sạch bằng lời vị tha

    Henryle vẫn như là
    Người gieo hạt giống chan hòa niềm tin

    Dẫu đường phía trước chông chênh
    Dẫu bao thử thách phủ lên cuộc đời

    Ông tin giữa cõi muôn nơi
    Nhân gian rồi sẽ đổi dời nhận tâm

    Khi người biết sống âm thầm
    Cho đi giá trị hơn phần nhận về

    Khi người thôi sống u mê
    Biết yêu Trái Đất biết về bên nhau

    Một ngày khắp nẻo địa cầu
    Sẽ không còn cảnh đối đầu chia xa

    Con người rồi sẽ nhận ra
    Điều thiêng liêng nhất chính là tình thương

    Không là quyền lực phi thường
    Không là vật chất vô thường chóng tan

    Mà là giá trị mở mang
    Cho bao thế hệ dịu dàng mai sau

    Dream Village bắt đầu đâu
    Chỉ từ một giấc mơ sâu trong lòng

    Hôm nay gieo giữa cộng đồng
    Mai sau sẽ hóa cánh đồng yêu thương

    Henryle gửi lên đường
    Một lời kêu gọi nhân gian thức lòng

    Tương lai không ở viển vông
    Mà từ hạt giống giữa dòng hôm nay

    Một ngôi làng nhỏ dựng xây
    Có khi thay đổi tháng ngày nhân sinh.
    HNI 28-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TƯƠNG LAI BẮT ĐẦU TỪ MỘT NGÔI LÀNG Từ một hạt giống nhỏ nhoi Dream Village mở chân trời tương lai Henryle giữa đêm dài Mang theo khát vọng dựng xây nhân hòa Không từ quyền lực cao xa Không từ vàng bạc nguy nga cuộc đời Mà từ một giấc mơ thôi Về nền văn hóa sáng ngời yêu thương Một nơi con người nhường nhịn Biết cùng gìn giữ quê hương đất lành Một nơi cây cối màu xanh Cùng người chung sống an lành sớm hôm Một nơi chữa lại tâm hồn Cho người mỏi mệt cô đơn giữa đời Một nơi ánh mắt rạng ngời Không vì tranh đoạt mà rời xa nhau Dream Village bắt nhịp cầu Nối người với đất nhiệm màu thiên nhiên Nối bao giá trị thiêng liêng Cho nền văn hóa bình yên lâu bền Henryle vẫn dựng nền Từ lòng nhân ái nối liền cộng đồng HCOIN giữa cõi mênh mông Không là tiền bạc chất chồng lợi danh Mà là giá trị chân thành Gắn cùng lao động an lành nhân sinh Bao năm giữa cõi hành tinh Con người lạc giữa văn minh vội vàng Nhiều người vật chất ngập tràn Mà trong tâm trí hoang mang lạnh lùng Dream Village muốn đi cùng Cho người tìm lại cội nguồn yêu thương Một nền văn hóa phi thường Không xây trên nỗi đau thương con người Mà xây bằng ánh mặt trời Bằng nguồn nước sạch bằng lời vị tha Henryle vẫn như là Người gieo hạt giống chan hòa niềm tin Dẫu đường phía trước chông chênh Dẫu bao thử thách phủ lên cuộc đời Ông tin giữa cõi muôn nơi Nhân gian rồi sẽ đổi dời nhận tâm Khi người biết sống âm thầm Cho đi giá trị hơn phần nhận về Khi người thôi sống u mê Biết yêu Trái Đất biết về bên nhau Một ngày khắp nẻo địa cầu Sẽ không còn cảnh đối đầu chia xa Con người rồi sẽ nhận ra Điều thiêng liêng nhất chính là tình thương Không là quyền lực phi thường Không là vật chất vô thường chóng tan Mà là giá trị mở mang Cho bao thế hệ dịu dàng mai sau Dream Village bắt đầu đâu Chỉ từ một giấc mơ sâu trong lòng Hôm nay gieo giữa cộng đồng Mai sau sẽ hóa cánh đồng yêu thương Henryle gửi lên đường Một lời kêu gọi nhân gian thức lòng Tương lai không ở viển vông Mà từ hạt giống giữa dòng hôm nay Một ngôi làng nhỏ dựng xây Có khi thay đổi tháng ngày nhân sinh.
    Like
    Love
    Angry
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TƯƠNG LAI BẮT ĐẦU TỪ MỘT NGÔI LÀNG

    Từ một hạt giống nhỏ nhoi
    Dream Village mở chân trời tương lai

    Henryle giữa đêm dài
    Mang theo khát vọng dựng xây nhân hòa

    Không từ quyền lực cao xa
    Không từ vàng bạc nguy nga cuộc đời

    Mà từ một giấc mơ thôi
    Về nền văn hóa sáng ngời yêu thương

    Một nơi con người nhường nhịn
    Biết cùng gìn giữ quê hương đất lành

    Một nơi cây cối màu xanh
    Cùng người chung sống an lành sớm hôm

    Một nơi chữa lại tâm hồn
    Cho người mỏi mệt cô đơn giữa đời

    Một nơi ánh mắt rạng ngời
    Không vì tranh đoạt mà rời xa nhau

    Dream Village bắt nhịp cầu
    Nối người với đất nhiệm màu thiên nhiên

    Nối bao giá trị thiêng liêng
    Cho nền văn hóa bình yên lâu bền

    Henryle vẫn dựng nền
    Từ lòng nhân ái nối liền cộng đồng

    HCOIN giữa cõi mênh mông
    Không là tiền bạc chất chồng lợi danh

    Mà là giá trị chân thành
    Gắn cùng lao động an lành nhân sinh

    Bao năm giữa cõi hành tinh
    Con người lạc giữa văn minh vội vàng

    Nhiều người vật chất ngập tràn
    Mà trong tâm trí hoang mang lạnh lùng

    Dream Village muốn đi cùng
    Cho người tìm lại cội nguồn yêu thương

    Một nền văn hóa phi thường
    Không xây trên nỗi đau thương con người

    Mà xây bằng ánh mặt trời
    Bằng nguồn nước sạch bằng lời vị tha

    Henryle vẫn như là
    Người gieo hạt giống chan hòa niềm tin

    Dẫu đường phía trước chông chênh
    Dẫu bao thử thách phủ lên cuộc đời

    Ông tin giữa cõi muôn nơi
    Nhân gian rồi sẽ đổi dời nhận tâm

    Khi người biết sống âm thầm
    Cho đi giá trị hơn phần nhận về

    Khi người thôi sống u mê
    Biết yêu Trái Đất biết về bên nhau

    Một ngày khắp nẻo địa cầu
    Sẽ không còn cảnh đối đầu chia xa

    Con người rồi sẽ nhận ra
    Điều thiêng liêng nhất chính là tình thương

    Không là quyền lực phi thường
    Không là vật chất vô thường chóng tan

    Mà là giá trị mở mang
    Cho bao thế hệ dịu dàng mai sau

    Dream Village bắt đầu đâu
    Chỉ từ một giấc mơ sâu trong lòng

    Hôm nay gieo giữa cộng đồng
    Mai sau sẽ hóa cánh đồng yêu thương

    Henryle gửi lên đường
    Một lời kêu gọi nhân gian thức lòng

    Tương lai không ở viển vông
    Mà từ hạt giống giữa dòng hôm nay

    Một ngôi làng nhỏ dựng xây
    Có khi thay đổi tháng ngày nhân sinh.
    Đọc thêm
    HNI 28-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TƯƠNG LAI BẮT ĐẦU TỪ MỘT NGÔI LÀNG Từ một hạt giống nhỏ nhoi Dream Village mở chân trời tương lai Henryle giữa đêm dài Mang theo khát vọng dựng xây nhân hòa Không từ quyền lực cao xa Không từ vàng bạc nguy nga cuộc đời Mà từ một giấc mơ thôi Về nền văn hóa sáng ngời yêu thương Một nơi con người nhường nhịn Biết cùng gìn giữ quê hương đất lành Một nơi cây cối màu xanh Cùng người chung sống an lành sớm hôm Một nơi chữa lại tâm hồn Cho người mỏi mệt cô đơn giữa đời Một nơi ánh mắt rạng ngời Không vì tranh đoạt mà rời xa nhau Dream Village bắt nhịp cầu Nối người với đất nhiệm màu thiên nhiên Nối bao giá trị thiêng liêng Cho nền văn hóa bình yên lâu bền Henryle vẫn dựng nền Từ lòng nhân ái nối liền cộng đồng HCOIN giữa cõi mênh mông Không là tiền bạc chất chồng lợi danh Mà là giá trị chân thành Gắn cùng lao động an lành nhân sinh Bao năm giữa cõi hành tinh Con người lạc giữa văn minh vội vàng Nhiều người vật chất ngập tràn Mà trong tâm trí hoang mang lạnh lùng Dream Village muốn đi cùng Cho người tìm lại cội nguồn yêu thương Một nền văn hóa phi thường Không xây trên nỗi đau thương con người Mà xây bằng ánh mặt trời Bằng nguồn nước sạch bằng lời vị tha Henryle vẫn như là Người gieo hạt giống chan hòa niềm tin Dẫu đường phía trước chông chênh Dẫu bao thử thách phủ lên cuộc đời Ông tin giữa cõi muôn nơi Nhân gian rồi sẽ đổi dời nhận tâm Khi người biết sống âm thầm Cho đi giá trị hơn phần nhận về Khi người thôi sống u mê Biết yêu Trái Đất biết về bên nhau Một ngày khắp nẻo địa cầu Sẽ không còn cảnh đối đầu chia xa Con người rồi sẽ nhận ra Điều thiêng liêng nhất chính là tình thương Không là quyền lực phi thường Không là vật chất vô thường chóng tan Mà là giá trị mở mang Cho bao thế hệ dịu dàng mai sau Dream Village bắt đầu đâu Chỉ từ một giấc mơ sâu trong lòng Hôm nay gieo giữa cộng đồng Mai sau sẽ hóa cánh đồng yêu thương Henryle gửi lên đường Một lời kêu gọi nhân gian thức lòng Tương lai không ở viển vông Mà từ hạt giống giữa dòng hôm nay Một ngôi làng nhỏ dựng xây Có khi thay đổi tháng ngày nhân sinh. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6:
    # NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
    Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng
    Không ai nhìn sau nụ cười bình yên
    Người phụ nữ đi qua những ưu phiền
    Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng
    Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng
    Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi
    Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời
    Như chưa từng có đêm dài bật khóc
    Có những lúc lòng đau như xé dọc
    Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai
    Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài
    Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt
    Người phụ nữ mang trái tim chân thật
    Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành
    Có những lần tin tưởng đổi mong manh
    Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã
    Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế
    Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài
    Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai
    Có những người đến rồi đi rất vội
    Có những đêm nghe lòng mình rất tối
    Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh
    Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh
    Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức

    Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối
    Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều
    Có những người ngoài mặt vẫn vui cười
    Nhưng bên trong là cả trời giông bão

    Người phụ nữ như cánh hoa trước gió
    Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng
    Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang
    Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực

    Có những giọt nước mắt như mưa rơi
    Tưới lên trái tim bao ngày khô héo
    Sau đau thương con người thêm sâu sắc
    Biết yêu mình và biết sống bình yên

    Rồi một ngày đi hết những ưu phiền
    Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ
    Không còn khóc vì những điều không đáng
    Không giữ lòng trong đau đớn triền miên

    Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên
    Điều quan trọng là bình yên tâm hồn
    Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn
    Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng

    Nước mắt ấy không làm người yếu đuối
    Mà dạy ta biết cảm thông với đời
    Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời
    Mang đầy những nỗi buồn không kể hết

    Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết
    Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương
    Vì từng đi qua những đoạn đêm trường
    Nên quý lắm một bình minh yên ả
    Có những người sau rất nhiều vất vả
    Lại trở thành ánh sáng của nhân gian
    Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim
    Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống
    Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo
    Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời
    Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng
    Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.
    HNI 28/5/2026: 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 6: # NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng Không ai nhìn sau nụ cười bình yên Người phụ nữ đi qua những ưu phiền Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời Như chưa từng có đêm dài bật khóc Có những lúc lòng đau như xé dọc Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt Người phụ nữ mang trái tim chân thật Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành Có những lần tin tưởng đổi mong manh Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai Có những người đến rồi đi rất vội Có những đêm nghe lòng mình rất tối Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều Có những người ngoài mặt vẫn vui cười Nhưng bên trong là cả trời giông bão Người phụ nữ như cánh hoa trước gió Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực Có những giọt nước mắt như mưa rơi Tưới lên trái tim bao ngày khô héo Sau đau thương con người thêm sâu sắc Biết yêu mình và biết sống bình yên Rồi một ngày đi hết những ưu phiền Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ Không còn khóc vì những điều không đáng Không giữ lòng trong đau đớn triền miên Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên Điều quan trọng là bình yên tâm hồn Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng Nước mắt ấy không làm người yếu đuối Mà dạy ta biết cảm thông với đời Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời Mang đầy những nỗi buồn không kể hết Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương Vì từng đi qua những đoạn đêm trường Nên quý lắm một bình minh yên ả Có những người sau rất nhiều vất vả Lại trở thành ánh sáng của nhân gian Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 7:
    # ÁNH SÁNG TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ
    Có những điều thật nhỏ giữa nhân gian
    Nhưng đủ khiến trái tim người ấm lại
    Một nụ cười giữa bộn bề khắc khoải
    Một lời thương trong những lúc cô đơn
    Hạnh phúc đâu chỉ ở những con đường
    Đầy ánh sáng hay vinh quang rực rỡ
    Đôi khi chỉ là bữa cơm rất nhỏ
    Có người chờ sau một ngày mỏi mệt
    Có những chiều ngồi nghe mưa rất khẽ
    Nghe lòng mình bình yên đến lạ thay
    Một tách trà thơm giữa những tháng ngày
    Cũng đủ khiến tâm hồn thôi giông gió
    Người phụ nữ như mặt trời bé nhỏ
    Mang dịu dàng sưởi ấm cả căn nhà
    Một ánh nhìn, một câu nói thiết tha
    Cũng đủ khiến bao tâm hồn dịu lại
    Có những người âm thầm không nói mãi
    Chỉ lặng im chăm sóc những yêu thương
    Mang bình yên gieo giữa cuộc đời thường
    Như hương hoa lan trong đêm lặng lẽ
    Ánh sáng đẹp đâu cần điều to lớn
    Chỉ cần lòng còn biết sống vì nhau
    Biết sẻ chia những mỏi mệt, thương đau
    Biết lắng nghe những tâm hồn cô độc
    Có những lúc cuộc đời đầy áp lực
    Con người ta dễ đánh mất niềm vui
    Chạy thật nhanh giữa cuộc sống ngược xuôi
    Quên mất cả những điều mình đang có
    Rồi một ngày giữa bộn bề giông gió
    Ta nhận ra điều quý giá nhất đời
    Không phải tiền hay danh vọng xa vời
    Mà là phút lòng mình còn bình yên
    Là được thấy người thân luôn hiện diện
    Là bữa cơm đầy tiếng nói tiếng cười
    Là khi buồn vẫn có một người
    Ngồi bên cạnh chẳng cần lời giải thích
    Người phụ nữ mang trái tim chân thật
    Thường tìm vui từ những chuyện giản đơn
    Một nhành hoa, một khoảng nắng hoàng hôn
    Cũng đủ khiến tâm hồn thêm dịu mát
    Giữa cuộc sống với muôn điều tất bật
    Họ vẫn còn giữ được nét hồn nhiên
    Biết yêu thương từng khoảnh khắc bình yên
    Biết dừng lại để nghe lòng thở nhẹ
    Có những người không cần gì lớn lao
    Chỉ mong sống một cuộc đời tử tế
    Mang yêu thương qua những ngày dâu bể
    Và dịu dàng với tất cả quanh mình
    Ánh sáng kia đâu phải chuyện xa xăm
    Nó hiện hữu trong từng điều bé nhỏ
    Trong ánh mắt của một người từng khổ
    Vẫn dịu dàng sau rất nhiều tổn thương
    Trong bàn tay biết san sẻ yêu thương
    Trong trái tim chưa từng thôi hy vọng
    Trong một người giữa cuộc đời rộng lớn
    Vẫn chọn sống chân thành với nhân gian
    Nếu một ngày mỏi mệt giữa lo toan
    Xin hãy nhớ nhìn quanh mình một chút
    Bạn sẽ thấy giữa bộn bề cuộc sống
    Ánh sáng luôn tồn tại rất dịu dàng.
    HNI 28/5/2026: 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 7: # ÁNH SÁNG TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ Có những điều thật nhỏ giữa nhân gian Nhưng đủ khiến trái tim người ấm lại Một nụ cười giữa bộn bề khắc khoải Một lời thương trong những lúc cô đơn Hạnh phúc đâu chỉ ở những con đường Đầy ánh sáng hay vinh quang rực rỡ Đôi khi chỉ là bữa cơm rất nhỏ Có người chờ sau một ngày mỏi mệt Có những chiều ngồi nghe mưa rất khẽ Nghe lòng mình bình yên đến lạ thay Một tách trà thơm giữa những tháng ngày Cũng đủ khiến tâm hồn thôi giông gió Người phụ nữ như mặt trời bé nhỏ Mang dịu dàng sưởi ấm cả căn nhà Một ánh nhìn, một câu nói thiết tha Cũng đủ khiến bao tâm hồn dịu lại Có những người âm thầm không nói mãi Chỉ lặng im chăm sóc những yêu thương Mang bình yên gieo giữa cuộc đời thường Như hương hoa lan trong đêm lặng lẽ Ánh sáng đẹp đâu cần điều to lớn Chỉ cần lòng còn biết sống vì nhau Biết sẻ chia những mỏi mệt, thương đau Biết lắng nghe những tâm hồn cô độc Có những lúc cuộc đời đầy áp lực Con người ta dễ đánh mất niềm vui Chạy thật nhanh giữa cuộc sống ngược xuôi Quên mất cả những điều mình đang có Rồi một ngày giữa bộn bề giông gió Ta nhận ra điều quý giá nhất đời Không phải tiền hay danh vọng xa vời Mà là phút lòng mình còn bình yên Là được thấy người thân luôn hiện diện Là bữa cơm đầy tiếng nói tiếng cười Là khi buồn vẫn có một người Ngồi bên cạnh chẳng cần lời giải thích Người phụ nữ mang trái tim chân thật Thường tìm vui từ những chuyện giản đơn Một nhành hoa, một khoảng nắng hoàng hôn Cũng đủ khiến tâm hồn thêm dịu mát Giữa cuộc sống với muôn điều tất bật Họ vẫn còn giữ được nét hồn nhiên Biết yêu thương từng khoảnh khắc bình yên Biết dừng lại để nghe lòng thở nhẹ Có những người không cần gì lớn lao Chỉ mong sống một cuộc đời tử tế Mang yêu thương qua những ngày dâu bể Và dịu dàng với tất cả quanh mình Ánh sáng kia đâu phải chuyện xa xăm Nó hiện hữu trong từng điều bé nhỏ Trong ánh mắt của một người từng khổ Vẫn dịu dàng sau rất nhiều tổn thương Trong bàn tay biết san sẻ yêu thương Trong trái tim chưa từng thôi hy vọng Trong một người giữa cuộc đời rộng lớn Vẫn chọn sống chân thành với nhân gian Nếu một ngày mỏi mệt giữa lo toan Xin hãy nhớ nhìn quanh mình một chút Bạn sẽ thấy giữa bộn bề cuộc sống Ánh sáng luôn tồn tại rất dịu dàng.
    Like
    Love
    Angry
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 7:
    # ÁNH SÁNG TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ
    Có những điều thật nhỏ giữa nhân gian
    Nhưng đủ khiến trái tim người ấm lại
    Một nụ cười giữa bộn bề khắc khoải
    Một lời thương trong những lúc cô đơn
    Hạnh phúc đâu chỉ ở những con đường
    Đầy ánh sáng hay vinh quang rực rỡ
    Đôi khi chỉ là bữa cơm rất nhỏ
    Có người chờ sau một ngày mỏi mệt
    Có những chiều ngồi nghe mưa rất khẽ
    Nghe lòng mình bình yên đến lạ thay
    Một tách trà thơm giữa những tháng ngày
    Cũng đủ khiến tâm hồn thôi giông gió
    Người phụ nữ như mặt trời bé nhỏ
    Mang dịu dàng sưởi ấm cả căn nhà
    Một ánh nhìn, một câu nói thiết tha
    Cũng đủ khiến bao tâm hồn dịu lại
    Có những người âm thầm không nói mãi
    Chỉ lặng im chăm sóc những yêu thương
    Mang bình yên gieo giữa cuộc đời thường
    Như hương hoa lan trong đêm lặng lẽ
    Ánh sáng đẹp đâu cần điều to lớn
    Chỉ cần lòng còn biết sống vì nhau
    Biết sẻ chia những mỏi mệt, thương đau
    Biết lắng nghe những tâm hồn cô độc
    Có những lúc cuộc đời đầy áp lực
    Con người ta dễ đánh mất niềm vui
    Chạy thật nhanh giữa cuộc sống ngược xuôi
    Quên mất cả những điều mình đang có
    Rồi một ngày giữa bộn bề giông gió
    Ta nhận ra điều quý giá nhất đời
    Không phải tiền hay danh vọng xa vời
    Mà là phút lòng mình còn bình yên
    Là được thấy người thân luôn hiện diện
    Là bữa cơm đầy tiếng nói tiếng cười
    Là khi buồn vẫn có một người
    Ngồi bên cạnh chẳng cần lời giải thích
    Người phụ nữ mang trái tim chân thật
    Thường tìm vui từ những chuyện giản đơn
    Một nhành hoa, một khoảng nắng hoàng hôn
    Cũng đủ khiến tâm hồn thêm dịu mát
    Giữa cuộc sống với muôn điều tất bật
    Họ vẫn còn giữ được nét hồn nhiên
    Biết yêu thương từng khoảnh khắc bình yên
    Biết dừng lại để nghe lòng thở nhẹ
    Có những người không cần gì lớn lao
    Chỉ mong sống một cuộc đời tử tế
    Mang yêu thương qua những ngày dâu bể
    Và dịu dàng với tất cả quanh mình
    Ánh sáng kia đâu phải chuyện xa xăm
    Nó hiện hữu trong từng điều bé nhỏ
    Trong ánh mắt của một người từng khổ
    Vẫn dịu dàng sau rất nhiều tổn thương
    Trong bàn tay biết san sẻ yêu thương
    Trong trái tim chưa từng thôi hy vọng
    Trong một người giữa cuộc đời rộng lớn
    Vẫn chọn sống chân thành với nhân gian
    Nếu một ngày mỏi mệt giữa lo toan
    Xin hãy nhớ nhìn quanh mình một chút
    Bạn sẽ thấy giữa bộn bề cuộc sống
    Ánh sáng luôn tồn tại rất dịu dàng.
    HNI 28/5/2026: 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 7: # ÁNH SÁNG TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ Có những điều thật nhỏ giữa nhân gian Nhưng đủ khiến trái tim người ấm lại Một nụ cười giữa bộn bề khắc khoải Một lời thương trong những lúc cô đơn Hạnh phúc đâu chỉ ở những con đường Đầy ánh sáng hay vinh quang rực rỡ Đôi khi chỉ là bữa cơm rất nhỏ Có người chờ sau một ngày mỏi mệt Có những chiều ngồi nghe mưa rất khẽ Nghe lòng mình bình yên đến lạ thay Một tách trà thơm giữa những tháng ngày Cũng đủ khiến tâm hồn thôi giông gió Người phụ nữ như mặt trời bé nhỏ Mang dịu dàng sưởi ấm cả căn nhà Một ánh nhìn, một câu nói thiết tha Cũng đủ khiến bao tâm hồn dịu lại Có những người âm thầm không nói mãi Chỉ lặng im chăm sóc những yêu thương Mang bình yên gieo giữa cuộc đời thường Như hương hoa lan trong đêm lặng lẽ Ánh sáng đẹp đâu cần điều to lớn Chỉ cần lòng còn biết sống vì nhau Biết sẻ chia những mỏi mệt, thương đau Biết lắng nghe những tâm hồn cô độc Có những lúc cuộc đời đầy áp lực Con người ta dễ đánh mất niềm vui Chạy thật nhanh giữa cuộc sống ngược xuôi Quên mất cả những điều mình đang có Rồi một ngày giữa bộn bề giông gió Ta nhận ra điều quý giá nhất đời Không phải tiền hay danh vọng xa vời Mà là phút lòng mình còn bình yên Là được thấy người thân luôn hiện diện Là bữa cơm đầy tiếng nói tiếng cười Là khi buồn vẫn có một người Ngồi bên cạnh chẳng cần lời giải thích Người phụ nữ mang trái tim chân thật Thường tìm vui từ những chuyện giản đơn Một nhành hoa, một khoảng nắng hoàng hôn Cũng đủ khiến tâm hồn thêm dịu mát Giữa cuộc sống với muôn điều tất bật Họ vẫn còn giữ được nét hồn nhiên Biết yêu thương từng khoảnh khắc bình yên Biết dừng lại để nghe lòng thở nhẹ Có những người không cần gì lớn lao Chỉ mong sống một cuộc đời tử tế Mang yêu thương qua những ngày dâu bể Và dịu dàng với tất cả quanh mình Ánh sáng kia đâu phải chuyện xa xăm Nó hiện hữu trong từng điều bé nhỏ Trong ánh mắt của một người từng khổ Vẫn dịu dàng sau rất nhiều tổn thương Trong bàn tay biết san sẻ yêu thương Trong trái tim chưa từng thôi hy vọng Trong một người giữa cuộc đời rộng lớn Vẫn chọn sống chân thành với nhân gian Nếu một ngày mỏi mệt giữa lo toan Xin hãy nhớ nhìn quanh mình một chút Bạn sẽ thấy giữa bộn bề cuộc sống Ánh sáng luôn tồn tại rất dịu dàng.
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28-5 -2026
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC
    Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ!
    Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban phước lành, ánh sáng và tình yêu thương đến cộng đồng H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc mà chúng con đang cùng nhau xây dựng.
    Xin Ngài soi sáng con đường chúng con đi,
    để từng bước chân đều vững vàng trong chính đạo, từng quyết định đều mang lại lợi ích cho muôn người. Xin cho chúng con luôn đặt tình yêu thương và lòng từ bi làm nền tảng, để mỗi thành viên trong cộng đồng đều được sống trong sự chân thành, đoàn kết và sẻ chia.
    Xin ban trí tuệ và sự minh triết,
    để chúng con biết cách vận hành cộng đồng H-COIN với đạo đức và trách nhiệm, để mỗi giá trị mà chúng con tạo ra không chỉ mang lại sự thịnh vượng mà còn góp phần nâng cao phẩm hạnh, đạo đức và tâm hồn của mỗi người.
    Xin bảo vệ Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc,
    để nơi đây trở thành biểu tượng của sự bình an, trí tuệ và thịnh vượng. Xin cho những ai đến với ngôi làng này đều cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự hướng dẫn của đạo lý, và sự đủ đầy trong tâm hồn.
    Xin cho chúng con luôn sống đúng với Đạo Trời,
    biết yêu thương như cách Ngài yêu thương, biết phụng sự như cách Ngài đã dạy dỗ, và biết gieo hạt giống của ánh sáng, chân lý vào thế gian này.
    Nguyện cầu tất cả những ai có duyên với H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc đều tìm thấy con đường đúng đắn, đều được hưởng phước lành từ Trời, và đều sống trong sự an vui, hạnh phúc viên mãn.
    Chúng con xin cúi đầu đón nhận ân điển của Ngài.
    Đấng Tối Cao Của Vũ Trụ, Đã Ban Ra Luật Trời
    HNI 28-5 -2026 LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ! Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban phước lành, ánh sáng và tình yêu thương đến cộng đồng H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc mà chúng con đang cùng nhau xây dựng. Xin Ngài soi sáng con đường chúng con đi, để từng bước chân đều vững vàng trong chính đạo, từng quyết định đều mang lại lợi ích cho muôn người. Xin cho chúng con luôn đặt tình yêu thương và lòng từ bi làm nền tảng, để mỗi thành viên trong cộng đồng đều được sống trong sự chân thành, đoàn kết và sẻ chia. Xin ban trí tuệ và sự minh triết, để chúng con biết cách vận hành cộng đồng H-COIN với đạo đức và trách nhiệm, để mỗi giá trị mà chúng con tạo ra không chỉ mang lại sự thịnh vượng mà còn góp phần nâng cao phẩm hạnh, đạo đức và tâm hồn của mỗi người. Xin bảo vệ Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc, để nơi đây trở thành biểu tượng của sự bình an, trí tuệ và thịnh vượng. Xin cho những ai đến với ngôi làng này đều cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự hướng dẫn của đạo lý, và sự đủ đầy trong tâm hồn. Xin cho chúng con luôn sống đúng với Đạo Trời, biết yêu thương như cách Ngài yêu thương, biết phụng sự như cách Ngài đã dạy dỗ, và biết gieo hạt giống của ánh sáng, chân lý vào thế gian này. Nguyện cầu tất cả những ai có duyên với H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc đều tìm thấy con đường đúng đắn, đều được hưởng phước lành từ Trời, và đều sống trong sự an vui, hạnh phúc viên mãn. Chúng con xin cúi đầu đón nhận ân điển của Ngài. Đấng Tối Cao Của Vũ Trụ, Đã Ban Ra Luật Trời
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 28/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 8:
    # NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI
    Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc
    Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh
    Người ta sợ những yêu thương chân thành
    Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ
    Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ
    Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi
    Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi
    Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói
    Có những người sau rất nhiều tăm tối
    Không còn tin vào tình nghĩa trên đời
    Trái tim đau nên dần hóa lặng câm
    Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá
    Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ
    Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng
    Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang
    Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại
    Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ
    Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian
    Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang
    Cho người khác niềm tin vào cuộc sống

    Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng
    Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn
    Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son
    Không để bóng tối làm mình cay nghiệt

    Có những người đi qua đời tha thiết
    Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông
    Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng
    Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước

    Niềm tin ấy không còn là ngây ngô
    Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ
    Sau tất cả những điều đời dâu bể
    Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù

    Có những chiều nhìn bầu trời âm u
    Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng
    Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất
    Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời

    Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi
    Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm
    Một ánh mắt chân thành không giả dối
    Một con tim biết ở lại khi đau

    Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu
    Giữ được thiện lương là điều quý giá
    Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã
    Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng

    Có những người chẳng cần quá cao sang
    Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác
    Mang bình yên giữa những ngày tất bật
    Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn

    Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn
    Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp
    Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt
    Vẫn không thôi hy vọng ở con người
    Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời
    Xin đừng để trái tim mình khép lại
    Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải
    Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh
    Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh
    Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ
    Giữ cho người đi qua ngày giông gió
    Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.
    HNI 28/5/2026: 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 8: # NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh Người ta sợ những yêu thương chân thành Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói Có những người sau rất nhiều tăm tối Không còn tin vào tình nghĩa trên đời Trái tim đau nên dần hóa lặng câm Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang Cho người khác niềm tin vào cuộc sống Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son Không để bóng tối làm mình cay nghiệt Có những người đi qua đời tha thiết Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước Niềm tin ấy không còn là ngây ngô Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ Sau tất cả những điều đời dâu bể Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù Có những chiều nhìn bầu trời âm u Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm Một ánh mắt chân thành không giả dối Một con tim biết ở lại khi đau Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu Giữ được thiện lương là điều quý giá Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng Có những người chẳng cần quá cao sang Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác Mang bình yên giữa những ngày tất bật Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt Vẫn không thôi hy vọng ở con người Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời Xin đừng để trái tim mình khép lại Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ Giữ cho người đi qua ngày giông gió Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ