• HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 9. Tư duy phản biện trong đánh giá con người
    Đừng vội tin điều mắt mình vừa thấy,
    Cũng đừng tin lời thiên hạ truyền nhau.
    Sự thật luôn cần thời gian soi tỏ,
    Như trăng lên sau những áng mây màu.
    Có những điều tưởng như là chân lý,
    Chỉ vì nhiều người lặp lại mỗi ngày.
    Nhưng chân lý không sinh từ số đông,
    Mà từ bằng chứng sáng rõ, thẳng ngay.
    Tư duy phản biện không là phủ nhận,
    Cũng chẳng nhằm chống đối mọi điều.
    Đó là biết đặt câu hỏi đúng lúc,
    Để tìm sự thật giữa muôn điều.
    Hãy học cách lắng nghe nhiều phía,
    Đừng để cảm xúc dẫn lối phán xét.
    Một góc nhìn chỉ là một mảnh ghép,
    Chưa đủ làm bức tranh vẹn nguyên.
    Có người lặng im vì đang suy nghĩ,
    Không phải vì thiếu trí tuệ hơn ai.
    Có người nói nhiều nhưng chưa chắc đúng,
    Lời hùng biện đâu thay được tương lai.
    Đừng kết luận chỉ từ vài khoảnh khắc,
    Hay một lần vấp ngã của con người.
    Mỗi cuộc đời là hành trình rất dài,
    Cần thời gian mới hiểu trọn nụ cười.
    Hãy tìm bằng chứng trước khi khẳng định,
    Biết kiểm chứng từng nguồn tin nhận về.
    Giữ đầu óc sáng trong và tỉnh táo,
    Để niềm tin không lạc giữa cơn mê.
    Người phản biện không làm mất yêu thương,
    Mà giúp yêu thương thêm phần sáng suốt.
    Biết tôn trọng những quan điểm khác biệt,
    Để cùng nhau tìm điều đúng sau cùng.
    Khi lý trí đồng hành cùng nhân ái,
    Ta nhìn người bằng ánh mắt bao dung.
    Không định kiến, không vội vàng kết tội,
    Mà công bằng trong mỗi bước đi chung.
    Cuộc sống đẹp khi con người biết nghĩ,
    Biết hoài nghi những điều tưởng hiển nhiên.
    Nhưng sau mọi câu hỏi đầy trăn trở,
    Vẫn giữ trong tim sự tử tế, hiền.
    Xin hãy để trí tuệ dẫn đường,
    Cho mọi đánh giá thêm phần chính trực.
    Bởi tư duy phản biện là ánh sáng,
    Giúp con người chạm đến sự thật và đức tin.
    Đừng đánh giá chỉ vì điều trước mắt,
    Hãy nhìn sâu vào nhân cách, việc làm.
    Khi biết nghĩ bằng trái tim và lý trí,
    Ta sẽ gieo công bằng giữa thế gian.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 9. Tư duy phản biện trong đánh giá con người Đừng vội tin điều mắt mình vừa thấy, Cũng đừng tin lời thiên hạ truyền nhau. Sự thật luôn cần thời gian soi tỏ, Như trăng lên sau những áng mây màu. Có những điều tưởng như là chân lý, Chỉ vì nhiều người lặp lại mỗi ngày. Nhưng chân lý không sinh từ số đông, Mà từ bằng chứng sáng rõ, thẳng ngay. Tư duy phản biện không là phủ nhận, Cũng chẳng nhằm chống đối mọi điều. Đó là biết đặt câu hỏi đúng lúc, Để tìm sự thật giữa muôn điều. Hãy học cách lắng nghe nhiều phía, Đừng để cảm xúc dẫn lối phán xét. Một góc nhìn chỉ là một mảnh ghép, Chưa đủ làm bức tranh vẹn nguyên. Có người lặng im vì đang suy nghĩ, Không phải vì thiếu trí tuệ hơn ai. Có người nói nhiều nhưng chưa chắc đúng, Lời hùng biện đâu thay được tương lai. Đừng kết luận chỉ từ vài khoảnh khắc, Hay một lần vấp ngã của con người. Mỗi cuộc đời là hành trình rất dài, Cần thời gian mới hiểu trọn nụ cười. Hãy tìm bằng chứng trước khi khẳng định, Biết kiểm chứng từng nguồn tin nhận về. Giữ đầu óc sáng trong và tỉnh táo, Để niềm tin không lạc giữa cơn mê. Người phản biện không làm mất yêu thương, Mà giúp yêu thương thêm phần sáng suốt. Biết tôn trọng những quan điểm khác biệt, Để cùng nhau tìm điều đúng sau cùng. Khi lý trí đồng hành cùng nhân ái, Ta nhìn người bằng ánh mắt bao dung. Không định kiến, không vội vàng kết tội, Mà công bằng trong mỗi bước đi chung. Cuộc sống đẹp khi con người biết nghĩ, Biết hoài nghi những điều tưởng hiển nhiên. Nhưng sau mọi câu hỏi đầy trăn trở, Vẫn giữ trong tim sự tử tế, hiền. Xin hãy để trí tuệ dẫn đường, Cho mọi đánh giá thêm phần chính trực. Bởi tư duy phản biện là ánh sáng, Giúp con người chạm đến sự thật và đức tin. Đừng đánh giá chỉ vì điều trước mắt, Hãy nhìn sâu vào nhân cách, việc làm. Khi biết nghĩ bằng trái tim và lý trí, Ta sẽ gieo công bằng giữa thế gian.
    Love
    Wow
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/8BSJ1BT33VM?si=tWM2XiW3URFyh4EV
    https://youtu.be/8BSJ1BT33VM?si=tWM2XiW3URFyh4EV
    Love
    Wow
    3
    17 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 8. Sức mạnh của sự thấu hiểu
    Thấu hiểu chẳng chỉ là nghe lời nói,
    Mà nhìn sâu vào những nỗi niềm mang.
    Có những người cười như trời đầy nắng,
    Mà trong tim còn giông bão ngập tràn.
    Có những bước chân đi qua lặng lẽ,
    Giấu bao điều chẳng kể với một ai.
    Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt hời hợt,
    Ta dễ quên bao giá trị lâu dài.
    Thấu hiểu là cây cầu bền vững nhất,
    Nối con người bằng chân thật, yêu thương.
    Xóa khoảng cách của định kiến vô hình,
    Để trái tim tìm thấy đúng con đường.
    Một lời trách khi chưa từng thấu hiểu,
    Có thể làm tổn thương suốt tháng năm.
    Một lời động viên xuất phát từ cảm thông,
    Lại vực dậy cả một đời lặng thầm.
    Cha mẹ hiểu con, gia đình thêm hạnh phúc,
    Thầy hiểu trò, tri thức sáng tương lai.
    Bạn hiểu bạn, tình thân thêm gắn bó,
    Người hiểu người, xã hội nở hoa khai.
    Thấu hiểu không phải là đồng ý hết,
    Mà biết tôn trọng góc nhìn khác nhau.
    Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người,
    Để sẻ chia những nỗi niềm đau đáu.
    Có những lỗi lầm cần lời chỉ bảo,
    Có những yếu mềm cần sự bao dung.
    Khi yêu thương được dẫn đường bằng hiểu biết,
    Điều tốt đẹp sẽ lớn giữa cộng đồng.
    Đừng vội kết luận chỉ bằng khoảnh khắc,
    Đừng vội quay lưng trước một con người.
    Ai cũng có câu chuyện chưa từng kể,
    Ai cũng mang những vết xước trong đời.
    Hãy học cách nhìn bằng lòng nhân hậu,
    Để mỗi ngày thêm rộng mở tâm hồn.
    Bởi sức mạnh không nằm nơi quyền lực,
    Mà ở trái tim biết sẻ chia luôn.
    Một thế giới sẽ bình yên hơn biết mấy,
    Nếu mỗi người hiểu nhau trước phán xét.
    Nếu mỗi lời đều khởi từ lòng tử tế,
    Thì hận thù cũng dần hóa yêu thương.
    Xin giữ mãi ngọn lửa của thấu hiểu,
    Để soi đường qua mọi nẻo gian nan.
    Bởi nơi nào con người biết cảm thông,
    Nơi ấy sẽ nở hoa của bình an.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 8. Sức mạnh của sự thấu hiểu Thấu hiểu chẳng chỉ là nghe lời nói, Mà nhìn sâu vào những nỗi niềm mang. Có những người cười như trời đầy nắng, Mà trong tim còn giông bão ngập tràn. Có những bước chân đi qua lặng lẽ, Giấu bao điều chẳng kể với một ai. Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt hời hợt, Ta dễ quên bao giá trị lâu dài. Thấu hiểu là cây cầu bền vững nhất, Nối con người bằng chân thật, yêu thương. Xóa khoảng cách của định kiến vô hình, Để trái tim tìm thấy đúng con đường. Một lời trách khi chưa từng thấu hiểu, Có thể làm tổn thương suốt tháng năm. Một lời động viên xuất phát từ cảm thông, Lại vực dậy cả một đời lặng thầm. Cha mẹ hiểu con, gia đình thêm hạnh phúc, Thầy hiểu trò, tri thức sáng tương lai. Bạn hiểu bạn, tình thân thêm gắn bó, Người hiểu người, xã hội nở hoa khai. Thấu hiểu không phải là đồng ý hết, Mà biết tôn trọng góc nhìn khác nhau. Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người, Để sẻ chia những nỗi niềm đau đáu. Có những lỗi lầm cần lời chỉ bảo, Có những yếu mềm cần sự bao dung. Khi yêu thương được dẫn đường bằng hiểu biết, Điều tốt đẹp sẽ lớn giữa cộng đồng. Đừng vội kết luận chỉ bằng khoảnh khắc, Đừng vội quay lưng trước một con người. Ai cũng có câu chuyện chưa từng kể, Ai cũng mang những vết xước trong đời. Hãy học cách nhìn bằng lòng nhân hậu, Để mỗi ngày thêm rộng mở tâm hồn. Bởi sức mạnh không nằm nơi quyền lực, Mà ở trái tim biết sẻ chia luôn. Một thế giới sẽ bình yên hơn biết mấy, Nếu mỗi người hiểu nhau trước phán xét. Nếu mỗi lời đều khởi từ lòng tử tế, Thì hận thù cũng dần hóa yêu thương. Xin giữ mãi ngọn lửa của thấu hiểu, Để soi đường qua mọi nẻo gian nan. Bởi nơi nào con người biết cảm thông, Nơi ấy sẽ nở hoa của bình an.
    Love
    Wow
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 7. Tầm quan trọng của việc lắng nghe
    Lắng nghe chẳng chỉ bằng đôi tai,
    Mà bằng trái tim rộng mở mỗi ngày.
    Một lời nói nếu được người thấu hiểu,
    Có thể xua đi bao lạnh giá đong đầy.
    Có những nỗi đau chẳng thành câu chữ,
    Chỉ lặng im trong ánh mắt xa xăm.
    Nếu biết lắng nghe bằng lòng nhân ái,
    Ta sẽ thấy điều chưa nói âm thầm.
    Tiếng của gió kể chuyện rừng bền bỉ,
    Tiếng của sông mang bài học bao dung.
    Thiên nhiên cũng ngày đêm luôn nhắn nhủ:
    Biết lắng nghe sẽ hiểu được vô cùng.
    Có người mạnh nhưng lòng đầy cô độc,
    Có người cười mà nước mắt còn rơi.
    Chỉ một phút chân thành ngồi lắng lại,
    Cũng đủ làm ấm áp một cuộc đời.
    Đừng chỉ nói điều mình luôn mong muốn,
    Hãy lắng nghe điều người khác cần trao.
    Bởi đối thoại chẳng là ai thắng thua,
    Mà là cùng tìm ánh sáng ngọt ngào.
    Người khôn ngoan không hơn người nhiều nói,
    Mà hơn người biết lặng để suy tư.
    Biết đón nhận cả lời khen, tiếng trách,
    Để hoàn thiện mình sau mỗi mùa đi.
    Lắng nghe giúp xóa nhòa bao ngăn cách,
    Nối trái tim bằng sự cảm thông chân thành.
    Một gia đình, một tập thể hạnh phúc,
    Đều bắt đầu từ tiếng nói được lắng nghe.
    Có những cánh cửa tưởng chừng khép kín,
    Chỉ mở ra bằng sự nhẫn nại lặng thầm.
    Một lời nghe đúng lúc, đầy tôn trọng,
    Có thể hóa giải bao hiểu lầm âm thầm.
    Hãy học cách lắng nghe từ cuộc sống,
    Từ người già, trẻ nhỏ đến bạn bè.
    Mỗi con người là một trang sách quý,
    Đọc bằng trái tim sẽ hiểu mọi lẽ.
    Rồi một ngày giữa bộn bề năm tháng,
    Ta nhận ra điều quý nhất trên đời:
    Không phải nói để người đời ngưỡng mộ,
    Mà biết lắng nghe để yêu thương thêm người.
    Xin giữ mãi một tâm hồn bình lặng,
    Để mỗi lời đều chạm đến niềm tin.
    Bởi lắng nghe là khởi đầu của thấu hiểu,
    Và thấu hiểu sẽ làm đẹp nghĩa nhân sinh.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 7. Tầm quan trọng của việc lắng nghe Lắng nghe chẳng chỉ bằng đôi tai, Mà bằng trái tim rộng mở mỗi ngày. Một lời nói nếu được người thấu hiểu, Có thể xua đi bao lạnh giá đong đầy. Có những nỗi đau chẳng thành câu chữ, Chỉ lặng im trong ánh mắt xa xăm. Nếu biết lắng nghe bằng lòng nhân ái, Ta sẽ thấy điều chưa nói âm thầm. Tiếng của gió kể chuyện rừng bền bỉ, Tiếng của sông mang bài học bao dung. Thiên nhiên cũng ngày đêm luôn nhắn nhủ: Biết lắng nghe sẽ hiểu được vô cùng. Có người mạnh nhưng lòng đầy cô độc, Có người cười mà nước mắt còn rơi. Chỉ một phút chân thành ngồi lắng lại, Cũng đủ làm ấm áp một cuộc đời. Đừng chỉ nói điều mình luôn mong muốn, Hãy lắng nghe điều người khác cần trao. Bởi đối thoại chẳng là ai thắng thua, Mà là cùng tìm ánh sáng ngọt ngào. Người khôn ngoan không hơn người nhiều nói, Mà hơn người biết lặng để suy tư. Biết đón nhận cả lời khen, tiếng trách, Để hoàn thiện mình sau mỗi mùa đi. Lắng nghe giúp xóa nhòa bao ngăn cách, Nối trái tim bằng sự cảm thông chân thành. Một gia đình, một tập thể hạnh phúc, Đều bắt đầu từ tiếng nói được lắng nghe. Có những cánh cửa tưởng chừng khép kín, Chỉ mở ra bằng sự nhẫn nại lặng thầm. Một lời nghe đúng lúc, đầy tôn trọng, Có thể hóa giải bao hiểu lầm âm thầm. Hãy học cách lắng nghe từ cuộc sống, Từ người già, trẻ nhỏ đến bạn bè. Mỗi con người là một trang sách quý, Đọc bằng trái tim sẽ hiểu mọi lẽ. Rồi một ngày giữa bộn bề năm tháng, Ta nhận ra điều quý nhất trên đời: Không phải nói để người đời ngưỡng mộ, Mà biết lắng nghe để yêu thương thêm người. Xin giữ mãi một tâm hồn bình lặng, Để mỗi lời đều chạm đến niềm tin. Bởi lắng nghe là khởi đầu của thấu hiểu, Và thấu hiểu sẽ làm đẹp nghĩa nhân sinh.
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/jMo_8KDZTQM?si=vSmq1at_wqci9iE2
    https://youtu.be/jMo_8KDZTQM?si=vSmq1at_wqci9iE2
    Love
    3
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 6. Khi thành công đến từ sự bền bỉ
    Không ngọn núi nào cúi mình trong sớm,
    Không biển nào đầy chỉ bởi một cơn mưa.
    Mọi thành công đều khởi đầu lặng lẽ,
    Bằng những bước chân bền bỉ sớm và trưa.
    Có những hạt mầm ngủ quên trong đất,
    Chịu nắng mưa, chịu giá lạnh bao ngày.
    Đến đúng lúc, vươn mình thành cây lớn,
    Che bóng đời bằng sức sống xanh đầy.
    Người chiến thắng đâu phải người mạnh nhất,
    Hay sinh ra đã có sẵn vinh quang.
    Họ chỉ khác ở một điều rất nhỏ:
    Không bỏ cuộc khi giông bão ngập tràn.
    Một lần ngã là một lần đứng dậy,
    Một lần đau là một lần trưởng thành.
    Mỗi giọt mồ hôi rơi trên hành trình ấy,
    Đều hóa thành ánh sáng của tương lai.
    Có những đêm miệt mài cùng trang sách,
    Có những ngày lao động chẳng nghỉ ngơi.
    Không ai thấy những âm thầm cố gắng,
    Chỉ thấy nụ cười khi chiến thắng mỉm cười.
    Đừng vội ghen với hào quang người khác,
    Hãy nhìn sâu vào tháng năm họ đi.
    Phía sau mỗi đỉnh cao đầy rực rỡ,
    Là muôn lần vượt chính bản thân mình.
    Thành công chẳng trao cho người nóng vội,
    Cũng không dành cho kẻ dễ buông xuôi.
    Nó tìm đến những trái tim kiên định,
    Biết đứng lên sau mỗi cuộc đời vùi.
    Nếu hôm nay con đường còn gập ghềnh,
    Xin đừng nản trước những điều chưa tới.
    Chỉ cần giữ niềm tin và bền chí,
    Ngày mai rồi sẽ nở rạng nụ cười.
    Hãy nhớ rằng thời gian là người bạn,
    Của những ai nhẫn nại với ước mơ.
    Mỗi việc nhỏ làm bằng tất cả tâm huyết,
    Đều góp thành kỳ tích chẳng ngờ.
    Vậy hãy bước, dù chậm nhưng đừng dừng lại,
    Mỗi ngày hơn chính mình của hôm qua.
    Bởi thành công không đến từ may mắn,
    Mà từ ý chí, lòng bền bỉ thiết tha.
    Và rồi một ngày nhìn lại chặng đường xa,
    Bạn sẽ mỉm cười trước bao điều đã trải.
    Điều đáng tự hào không chỉ là đích đến,
    Mà là hành trình không một lần bỏ chạy.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 6. Khi thành công đến từ sự bền bỉ Không ngọn núi nào cúi mình trong sớm, Không biển nào đầy chỉ bởi một cơn mưa. Mọi thành công đều khởi đầu lặng lẽ, Bằng những bước chân bền bỉ sớm và trưa. Có những hạt mầm ngủ quên trong đất, Chịu nắng mưa, chịu giá lạnh bao ngày. Đến đúng lúc, vươn mình thành cây lớn, Che bóng đời bằng sức sống xanh đầy. Người chiến thắng đâu phải người mạnh nhất, Hay sinh ra đã có sẵn vinh quang. Họ chỉ khác ở một điều rất nhỏ: Không bỏ cuộc khi giông bão ngập tràn. Một lần ngã là một lần đứng dậy, Một lần đau là một lần trưởng thành. Mỗi giọt mồ hôi rơi trên hành trình ấy, Đều hóa thành ánh sáng của tương lai. Có những đêm miệt mài cùng trang sách, Có những ngày lao động chẳng nghỉ ngơi. Không ai thấy những âm thầm cố gắng, Chỉ thấy nụ cười khi chiến thắng mỉm cười. Đừng vội ghen với hào quang người khác, Hãy nhìn sâu vào tháng năm họ đi. Phía sau mỗi đỉnh cao đầy rực rỡ, Là muôn lần vượt chính bản thân mình. Thành công chẳng trao cho người nóng vội, Cũng không dành cho kẻ dễ buông xuôi. Nó tìm đến những trái tim kiên định, Biết đứng lên sau mỗi cuộc đời vùi. Nếu hôm nay con đường còn gập ghềnh, Xin đừng nản trước những điều chưa tới. Chỉ cần giữ niềm tin và bền chí, Ngày mai rồi sẽ nở rạng nụ cười. Hãy nhớ rằng thời gian là người bạn, Của những ai nhẫn nại với ước mơ. Mỗi việc nhỏ làm bằng tất cả tâm huyết, Đều góp thành kỳ tích chẳng ngờ. Vậy hãy bước, dù chậm nhưng đừng dừng lại, Mỗi ngày hơn chính mình của hôm qua. Bởi thành công không đến từ may mắn, Mà từ ý chí, lòng bền bỉ thiết tha. Và rồi một ngày nhìn lại chặng đường xa, Bạn sẽ mỉm cười trước bao điều đã trải. Điều đáng tự hào không chỉ là đích đến, Mà là hành trình không một lần bỏ chạy.
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/m0oBmuRUltQ?si=4oDVXjpMZkQmVZH1
    https://youtu.be/m0oBmuRUltQ?si=4oDVXjpMZkQmVZH1
    Love
    3
    7 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 11-7
    BÀI THƠ CHƯƠNG 45: NGÔI LÀNG HỌ LÊ ĐÌNH VÀ KHÁT VỌNG GÌN GIỮ CỘI NGUỒN

    Ngôi làng thắm tình thân,
    Lưu bao truyền thống muôn phần thiêng liêng.
    Bao đời gìn giữ tổ tiên,
    Cho dòng huyết thống nối liền mai sau.

    Cội nguồn quý biết bao,
    Là nơi con cháu tự hào trở về.
    Dẫu đi khắp nẻo sơn khê,
    Trong tim vẫn nhớ lời thề quê hương.

    Ông cha dựng nẻo con đường,
    Bao năm vun đắp yêu thương nghĩa tình.
    Cho bao thế hệ quê mình,
    Tiếp thêm sức mạnh hành trình vươn xa.

    Mỗi người như đóa hoa,
    Cùng nhau khoe sắc đậm đà yêu thương.
    Góp thành rừng lớn quê hương,
    Ngát hương truyền thống bốn phương sáng ngời.

    Gia phong sáng giữa cuộc đời,
    Hiếu trung nhân nghĩa muôn đời chẳng phai.
    Là nền gốc rễ hôm nay,
    Cho bao thế hệ dựng xây cơ đồ.

    Học hành chẳng đợi ai cho,
    Tri thức mở lối con đò tương lai.
    Mỗi ngày học hỏi miệt mài,
    Để đời thêm đẹp, ngày mai thêm gần.

    Đoàn kết quý tựa nghĩa ân,
    Một cây khó đứng, nhiều thân hóa rừng.
    Đồng lòng vượt mọi bão giông,
    Cùng nhau gìn giữ non sông giống nòi.

    HGroup kết nối muôn nơi,
    Chung tay xây dựng cuộc đời phồn vinh.
    H.AI đồng hành thông minh,
    Mở thêm tri thức quê mình vươn cao.

    HEdu thắp sáng ước ao,
    Ươm mầm tài đức tự hào Việt Nam.
    HMedia nối nhịp cầu vàng,
    Lan truyền giá trị ngập tràn niềm tin.

    HTravel nối những hành trình,
    Đưa người tìm lại quê mình thân thương.
    Dẫu đi khắp nẻo bốn phương,
    Vẫn luôn nhớ đến gia đường tổ tiên.

    Mai sau con cháu mọi miền,
    Tiếp lời cha ông dựng xây cơ đồ.
    Giữ gìn từng nếp gia phong,
    Cho đời sau mãi sáng trong nghĩa tình.

    Khát vọng còn mãi lung linh,
    Như ngôi sao sáng soi mình đêm thâu.
    Muôn đời gìn giữ trước sau,
    Tình quê, tình họ bền lâu chẳng rời.

    Lê Đình rạng rỡ muôn nơi,
    Ngàn năm truyền tiếp sáng ngời tương lai.
    Cội nguồn còn mãi không phai,
    Đời đời con cháu dựng xây quê nhà.
    HNI 11-7 BÀI THƠ CHƯƠNG 45: NGÔI LÀNG HỌ LÊ ĐÌNH VÀ KHÁT VỌNG GÌN GIỮ CỘI NGUỒN Ngôi làng thắm tình thân, Lưu bao truyền thống muôn phần thiêng liêng. Bao đời gìn giữ tổ tiên, Cho dòng huyết thống nối liền mai sau. Cội nguồn quý biết bao, Là nơi con cháu tự hào trở về. Dẫu đi khắp nẻo sơn khê, Trong tim vẫn nhớ lời thề quê hương. Ông cha dựng nẻo con đường, Bao năm vun đắp yêu thương nghĩa tình. Cho bao thế hệ quê mình, Tiếp thêm sức mạnh hành trình vươn xa. Mỗi người như đóa hoa, Cùng nhau khoe sắc đậm đà yêu thương. Góp thành rừng lớn quê hương, Ngát hương truyền thống bốn phương sáng ngời. Gia phong sáng giữa cuộc đời, Hiếu trung nhân nghĩa muôn đời chẳng phai. Là nền gốc rễ hôm nay, Cho bao thế hệ dựng xây cơ đồ. Học hành chẳng đợi ai cho, Tri thức mở lối con đò tương lai. Mỗi ngày học hỏi miệt mài, Để đời thêm đẹp, ngày mai thêm gần. Đoàn kết quý tựa nghĩa ân, Một cây khó đứng, nhiều thân hóa rừng. Đồng lòng vượt mọi bão giông, Cùng nhau gìn giữ non sông giống nòi. HGroup kết nối muôn nơi, Chung tay xây dựng cuộc đời phồn vinh. H.AI đồng hành thông minh, Mở thêm tri thức quê mình vươn cao. HEdu thắp sáng ước ao, Ươm mầm tài đức tự hào Việt Nam. HMedia nối nhịp cầu vàng, Lan truyền giá trị ngập tràn niềm tin. HTravel nối những hành trình, Đưa người tìm lại quê mình thân thương. Dẫu đi khắp nẻo bốn phương, Vẫn luôn nhớ đến gia đường tổ tiên. Mai sau con cháu mọi miền, Tiếp lời cha ông dựng xây cơ đồ. Giữ gìn từng nếp gia phong, Cho đời sau mãi sáng trong nghĩa tình. Khát vọng còn mãi lung linh, Như ngôi sao sáng soi mình đêm thâu. Muôn đời gìn giữ trước sau, Tình quê, tình họ bền lâu chẳng rời. Lê Đình rạng rỡ muôn nơi, Ngàn năm truyền tiếp sáng ngời tương lai. Cội nguồn còn mãi không phai, Đời đời con cháu dựng xây quê nhà.
    Love
    Wow
    3
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/MQ8b6bAFJj8?si=lqENSjoLuYAH4MdG
    https://youtu.be/MQ8b6bAFJj8?si=lqENSjoLuYAH4MdG
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/n5AbN8aah94?si=EfxZii9bzC8i3Qx-
    https://youtu.be/n5AbN8aah94?si=EfxZii9bzC8i3Qx-
    Love
    Like
    4
    0 Bình luận 0 Chia sẽ