• HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 8. Sức mạnh của sự thấu hiểu
    Thấu hiểu chẳng chỉ là nghe lời nói,
    Mà nhìn sâu vào những nỗi niềm mang.
    Có những người cười như trời đầy nắng,
    Mà trong tim còn giông bão ngập tràn.
    Có những bước chân đi qua lặng lẽ,
    Giấu bao điều chẳng kể với một ai.
    Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt hời hợt,
    Ta dễ quên bao giá trị lâu dài.
    Thấu hiểu là cây cầu bền vững nhất,
    Nối con người bằng chân thật, yêu thương.
    Xóa khoảng cách của định kiến vô hình,
    Để trái tim tìm thấy đúng con đường.
    Một lời trách khi chưa từng thấu hiểu,
    Có thể làm tổn thương suốt tháng năm.
    Một lời động viên xuất phát từ cảm thông,
    Lại vực dậy cả một đời lặng thầm.
    Cha mẹ hiểu con, gia đình thêm hạnh phúc,
    Thầy hiểu trò, tri thức sáng tương lai.
    Bạn hiểu bạn, tình thân thêm gắn bó,
    Người hiểu người, xã hội nở hoa khai.
    Thấu hiểu không phải là đồng ý hết,
    Mà biết tôn trọng góc nhìn khác nhau.
    Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người,
    Để sẻ chia những nỗi niềm đau đáu.
    Có những lỗi lầm cần lời chỉ bảo,
    Có những yếu mềm cần sự bao dung.
    Khi yêu thương được dẫn đường bằng hiểu biết,
    Điều tốt đẹp sẽ lớn giữa cộng đồng.
    Đừng vội kết luận chỉ bằng khoảnh khắc,
    Đừng vội quay lưng trước một con người.
    Ai cũng có câu chuyện chưa từng kể,
    Ai cũng mang những vết xước trong đời.
    Hãy học cách nhìn bằng lòng nhân hậu,
    Để mỗi ngày thêm rộng mở tâm hồn.
    Bởi sức mạnh không nằm nơi quyền lực,
    Mà ở trái tim biết sẻ chia luôn.
    Một thế giới sẽ bình yên hơn biết mấy,
    Nếu mỗi người hiểu nhau trước phán xét.
    Nếu mỗi lời đều khởi từ lòng tử tế,
    Thì hận thù cũng dần hóa yêu thương.
    Xin giữ mãi ngọn lửa của thấu hiểu,
    Để soi đường qua mọi nẻo gian nan.
    Bởi nơi nào con người biết cảm thông,
    Nơi ấy sẽ nở hoa của bình an.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 8. Sức mạnh của sự thấu hiểu Thấu hiểu chẳng chỉ là nghe lời nói, Mà nhìn sâu vào những nỗi niềm mang. Có những người cười như trời đầy nắng, Mà trong tim còn giông bão ngập tràn. Có những bước chân đi qua lặng lẽ, Giấu bao điều chẳng kể với một ai. Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt hời hợt, Ta dễ quên bao giá trị lâu dài. Thấu hiểu là cây cầu bền vững nhất, Nối con người bằng chân thật, yêu thương. Xóa khoảng cách của định kiến vô hình, Để trái tim tìm thấy đúng con đường. Một lời trách khi chưa từng thấu hiểu, Có thể làm tổn thương suốt tháng năm. Một lời động viên xuất phát từ cảm thông, Lại vực dậy cả một đời lặng thầm. Cha mẹ hiểu con, gia đình thêm hạnh phúc, Thầy hiểu trò, tri thức sáng tương lai. Bạn hiểu bạn, tình thân thêm gắn bó, Người hiểu người, xã hội nở hoa khai. Thấu hiểu không phải là đồng ý hết, Mà biết tôn trọng góc nhìn khác nhau. Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người, Để sẻ chia những nỗi niềm đau đáu. Có những lỗi lầm cần lời chỉ bảo, Có những yếu mềm cần sự bao dung. Khi yêu thương được dẫn đường bằng hiểu biết, Điều tốt đẹp sẽ lớn giữa cộng đồng. Đừng vội kết luận chỉ bằng khoảnh khắc, Đừng vội quay lưng trước một con người. Ai cũng có câu chuyện chưa từng kể, Ai cũng mang những vết xước trong đời. Hãy học cách nhìn bằng lòng nhân hậu, Để mỗi ngày thêm rộng mở tâm hồn. Bởi sức mạnh không nằm nơi quyền lực, Mà ở trái tim biết sẻ chia luôn. Một thế giới sẽ bình yên hơn biết mấy, Nếu mỗi người hiểu nhau trước phán xét. Nếu mỗi lời đều khởi từ lòng tử tế, Thì hận thù cũng dần hóa yêu thương. Xin giữ mãi ngọn lửa của thấu hiểu, Để soi đường qua mọi nẻo gian nan. Bởi nơi nào con người biết cảm thông, Nơi ấy sẽ nở hoa của bình an.
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 7. Tầm quan trọng của việc lắng nghe
    Lắng nghe chẳng chỉ bằng đôi tai,
    Mà bằng trái tim rộng mở mỗi ngày.
    Một lời nói nếu được người thấu hiểu,
    Có thể xua đi bao lạnh giá đong đầy.
    Có những nỗi đau chẳng thành câu chữ,
    Chỉ lặng im trong ánh mắt xa xăm.
    Nếu biết lắng nghe bằng lòng nhân ái,
    Ta sẽ thấy điều chưa nói âm thầm.
    Tiếng của gió kể chuyện rừng bền bỉ,
    Tiếng của sông mang bài học bao dung.
    Thiên nhiên cũng ngày đêm luôn nhắn nhủ:
    Biết lắng nghe sẽ hiểu được vô cùng.
    Có người mạnh nhưng lòng đầy cô độc,
    Có người cười mà nước mắt còn rơi.
    Chỉ một phút chân thành ngồi lắng lại,
    Cũng đủ làm ấm áp một cuộc đời.
    Đừng chỉ nói điều mình luôn mong muốn,
    Hãy lắng nghe điều người khác cần trao.
    Bởi đối thoại chẳng là ai thắng thua,
    Mà là cùng tìm ánh sáng ngọt ngào.
    Người khôn ngoan không hơn người nhiều nói,
    Mà hơn người biết lặng để suy tư.
    Biết đón nhận cả lời khen, tiếng trách,
    Để hoàn thiện mình sau mỗi mùa đi.
    Lắng nghe giúp xóa nhòa bao ngăn cách,
    Nối trái tim bằng sự cảm thông chân thành.
    Một gia đình, một tập thể hạnh phúc,
    Đều bắt đầu từ tiếng nói được lắng nghe.
    Có những cánh cửa tưởng chừng khép kín,
    Chỉ mở ra bằng sự nhẫn nại lặng thầm.
    Một lời nghe đúng lúc, đầy tôn trọng,
    Có thể hóa giải bao hiểu lầm âm thầm.
    Hãy học cách lắng nghe từ cuộc sống,
    Từ người già, trẻ nhỏ đến bạn bè.
    Mỗi con người là một trang sách quý,
    Đọc bằng trái tim sẽ hiểu mọi lẽ.
    Rồi một ngày giữa bộn bề năm tháng,
    Ta nhận ra điều quý nhất trên đời:
    Không phải nói để người đời ngưỡng mộ,
    Mà biết lắng nghe để yêu thương thêm người.
    Xin giữ mãi một tâm hồn bình lặng,
    Để mỗi lời đều chạm đến niềm tin.
    Bởi lắng nghe là khởi đầu của thấu hiểu,
    Và thấu hiểu sẽ làm đẹp nghĩa nhân sinh.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 7. Tầm quan trọng của việc lắng nghe Lắng nghe chẳng chỉ bằng đôi tai, Mà bằng trái tim rộng mở mỗi ngày. Một lời nói nếu được người thấu hiểu, Có thể xua đi bao lạnh giá đong đầy. Có những nỗi đau chẳng thành câu chữ, Chỉ lặng im trong ánh mắt xa xăm. Nếu biết lắng nghe bằng lòng nhân ái, Ta sẽ thấy điều chưa nói âm thầm. Tiếng của gió kể chuyện rừng bền bỉ, Tiếng của sông mang bài học bao dung. Thiên nhiên cũng ngày đêm luôn nhắn nhủ: Biết lắng nghe sẽ hiểu được vô cùng. Có người mạnh nhưng lòng đầy cô độc, Có người cười mà nước mắt còn rơi. Chỉ một phút chân thành ngồi lắng lại, Cũng đủ làm ấm áp một cuộc đời. Đừng chỉ nói điều mình luôn mong muốn, Hãy lắng nghe điều người khác cần trao. Bởi đối thoại chẳng là ai thắng thua, Mà là cùng tìm ánh sáng ngọt ngào. Người khôn ngoan không hơn người nhiều nói, Mà hơn người biết lặng để suy tư. Biết đón nhận cả lời khen, tiếng trách, Để hoàn thiện mình sau mỗi mùa đi. Lắng nghe giúp xóa nhòa bao ngăn cách, Nối trái tim bằng sự cảm thông chân thành. Một gia đình, một tập thể hạnh phúc, Đều bắt đầu từ tiếng nói được lắng nghe. Có những cánh cửa tưởng chừng khép kín, Chỉ mở ra bằng sự nhẫn nại lặng thầm. Một lời nghe đúng lúc, đầy tôn trọng, Có thể hóa giải bao hiểu lầm âm thầm. Hãy học cách lắng nghe từ cuộc sống, Từ người già, trẻ nhỏ đến bạn bè. Mỗi con người là một trang sách quý, Đọc bằng trái tim sẽ hiểu mọi lẽ. Rồi một ngày giữa bộn bề năm tháng, Ta nhận ra điều quý nhất trên đời: Không phải nói để người đời ngưỡng mộ, Mà biết lắng nghe để yêu thương thêm người. Xin giữ mãi một tâm hồn bình lặng, Để mỗi lời đều chạm đến niềm tin. Bởi lắng nghe là khởi đầu của thấu hiểu, Và thấu hiểu sẽ làm đẹp nghĩa nhân sinh.
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 11/7
    Bài thơ Chương 1
    Giá trị của câu nói “Đừng đánh giá quả qua cái vỏ”
    Đừng nhìn chiếc vỏ mà vội phán,
    Đừng vì sắc thắm gọi mùa sang.
    Có hoa rực rỡ rồi mau tàn úa,
    Có hạt âm thầm nảy mộng ngàn.
    Quả ngọt đâu nhờ màu óng ánh,
    Hương thơm đâu chỉ bởi hình dung.
    Giá trị ẩn trong từng thớ thịt,
    Như tâm con người giấu tận cùng.
    Có kẻ áo nghèo mà tâm sáng,
    Sống nghĩa, sống tình, chẳng vụ danh.
    Có người lộng lẫy trong nhung gấm,
    Lại để lòng tham phủ bóng mình.
    Một lời tử tế gieo hy vọng,
    Hơn ngàn lời đẹp chỉ đầu môi.
    Một việc thiện lành tuy nhỏ bé,
    Cũng làm cuộc sống nở hoa tươi.
    Xin học cách nhìn sâu hơn nữa,
    Lắng nghe bằng cả trái tim mình.
    Hiểu người qua tháng năm bền bỉ,
    Chứ không qua ánh mắt vô tình.
    Đừng để định kiến làm mờ mắt,
    Đừng để thành kiến khóa niềm tin.
    Sự thật cần thời gian soi tỏ,
    Như bình minh xua bóng đêm thinh.
    Đánh giá một người bằng hành động,
    Bằng bao nỗ lực đã vun bồi.
    Bằng lòng trung thực, tình nhân ái,
    Bằng điều họ để lại cho đời.
    Nếu ai cũng biết nhìn sâu sắc,
    Bao điều oan khuất sẽ vơi đi.
    Thêm nhiều cảm thông, thêm đoàn kết,
    Cho đời bớt những cuộc phân ly.
    Hãy nhớ lời xưa còn vang mãi:
    "Đừng nhìn cái vỏ để đo người."
    Trái tim lương thiện là viên ngọc,
    Tỏa sáng muôn đời giữa cuộc đời.
    HNI 11/7 Bài thơ Chương 1 Giá trị của câu nói “Đừng đánh giá quả qua cái vỏ” Đừng nhìn chiếc vỏ mà vội phán, Đừng vì sắc thắm gọi mùa sang. Có hoa rực rỡ rồi mau tàn úa, Có hạt âm thầm nảy mộng ngàn. Quả ngọt đâu nhờ màu óng ánh, Hương thơm đâu chỉ bởi hình dung. Giá trị ẩn trong từng thớ thịt, Như tâm con người giấu tận cùng. Có kẻ áo nghèo mà tâm sáng, Sống nghĩa, sống tình, chẳng vụ danh. Có người lộng lẫy trong nhung gấm, Lại để lòng tham phủ bóng mình. Một lời tử tế gieo hy vọng, Hơn ngàn lời đẹp chỉ đầu môi. Một việc thiện lành tuy nhỏ bé, Cũng làm cuộc sống nở hoa tươi. Xin học cách nhìn sâu hơn nữa, Lắng nghe bằng cả trái tim mình. Hiểu người qua tháng năm bền bỉ, Chứ không qua ánh mắt vô tình. Đừng để định kiến làm mờ mắt, Đừng để thành kiến khóa niềm tin. Sự thật cần thời gian soi tỏ, Như bình minh xua bóng đêm thinh. Đánh giá một người bằng hành động, Bằng bao nỗ lực đã vun bồi. Bằng lòng trung thực, tình nhân ái, Bằng điều họ để lại cho đời. Nếu ai cũng biết nhìn sâu sắc, Bao điều oan khuất sẽ vơi đi. Thêm nhiều cảm thông, thêm đoàn kết, Cho đời bớt những cuộc phân ly. Hãy nhớ lời xưa còn vang mãi: "Đừng nhìn cái vỏ để đo người." Trái tim lương thiện là viên ngọc, Tỏa sáng muôn đời giữa cuộc đời.
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 6. Khi thành công đến từ sự bền bỉ
    Không ngọn núi nào cúi mình trong sớm,
    Không biển nào đầy chỉ bởi một cơn mưa.
    Mọi thành công đều khởi đầu lặng lẽ,
    Bằng những bước chân bền bỉ sớm và trưa.
    Có những hạt mầm ngủ quên trong đất,
    Chịu nắng mưa, chịu giá lạnh bao ngày.
    Đến đúng lúc, vươn mình thành cây lớn,
    Che bóng đời bằng sức sống xanh đầy.
    Người chiến thắng đâu phải người mạnh nhất,
    Hay sinh ra đã có sẵn vinh quang.
    Họ chỉ khác ở một điều rất nhỏ:
    Không bỏ cuộc khi giông bão ngập tràn.
    Một lần ngã là một lần đứng dậy,
    Một lần đau là một lần trưởng thành.
    Mỗi giọt mồ hôi rơi trên hành trình ấy,
    Đều hóa thành ánh sáng của tương lai.
    Có những đêm miệt mài cùng trang sách,
    Có những ngày lao động chẳng nghỉ ngơi.
    Không ai thấy những âm thầm cố gắng,
    Chỉ thấy nụ cười khi chiến thắng mỉm cười.
    Đừng vội ghen với hào quang người khác,
    Hãy nhìn sâu vào tháng năm họ đi.
    Phía sau mỗi đỉnh cao đầy rực rỡ,
    Là muôn lần vượt chính bản thân mình.
    Thành công chẳng trao cho người nóng vội,
    Cũng không dành cho kẻ dễ buông xuôi.
    Nó tìm đến những trái tim kiên định,
    Biết đứng lên sau mỗi cuộc đời vùi.
    Nếu hôm nay con đường còn gập ghềnh,
    Xin đừng nản trước những điều chưa tới.
    Chỉ cần giữ niềm tin và bền chí,
    Ngày mai rồi sẽ nở rạng nụ cười.
    Hãy nhớ rằng thời gian là người bạn,
    Của những ai nhẫn nại với ước mơ.
    Mỗi việc nhỏ làm bằng tất cả tâm huyết,
    Đều góp thành kỳ tích chẳng ngờ.
    Vậy hãy bước, dù chậm nhưng đừng dừng lại,
    Mỗi ngày hơn chính mình của hôm qua.
    Bởi thành công không đến từ may mắn,
    Mà từ ý chí, lòng bền bỉ thiết tha.
    Và rồi một ngày nhìn lại chặng đường xa,
    Bạn sẽ mỉm cười trước bao điều đã trải.
    Điều đáng tự hào không chỉ là đích đến,
    Mà là hành trình không một lần bỏ chạy.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 6. Khi thành công đến từ sự bền bỉ Không ngọn núi nào cúi mình trong sớm, Không biển nào đầy chỉ bởi một cơn mưa. Mọi thành công đều khởi đầu lặng lẽ, Bằng những bước chân bền bỉ sớm và trưa. Có những hạt mầm ngủ quên trong đất, Chịu nắng mưa, chịu giá lạnh bao ngày. Đến đúng lúc, vươn mình thành cây lớn, Che bóng đời bằng sức sống xanh đầy. Người chiến thắng đâu phải người mạnh nhất, Hay sinh ra đã có sẵn vinh quang. Họ chỉ khác ở một điều rất nhỏ: Không bỏ cuộc khi giông bão ngập tràn. Một lần ngã là một lần đứng dậy, Một lần đau là một lần trưởng thành. Mỗi giọt mồ hôi rơi trên hành trình ấy, Đều hóa thành ánh sáng của tương lai. Có những đêm miệt mài cùng trang sách, Có những ngày lao động chẳng nghỉ ngơi. Không ai thấy những âm thầm cố gắng, Chỉ thấy nụ cười khi chiến thắng mỉm cười. Đừng vội ghen với hào quang người khác, Hãy nhìn sâu vào tháng năm họ đi. Phía sau mỗi đỉnh cao đầy rực rỡ, Là muôn lần vượt chính bản thân mình. Thành công chẳng trao cho người nóng vội, Cũng không dành cho kẻ dễ buông xuôi. Nó tìm đến những trái tim kiên định, Biết đứng lên sau mỗi cuộc đời vùi. Nếu hôm nay con đường còn gập ghềnh, Xin đừng nản trước những điều chưa tới. Chỉ cần giữ niềm tin và bền chí, Ngày mai rồi sẽ nở rạng nụ cười. Hãy nhớ rằng thời gian là người bạn, Của những ai nhẫn nại với ước mơ. Mỗi việc nhỏ làm bằng tất cả tâm huyết, Đều góp thành kỳ tích chẳng ngờ. Vậy hãy bước, dù chậm nhưng đừng dừng lại, Mỗi ngày hơn chính mình của hôm qua. Bởi thành công không đến từ may mắn, Mà từ ý chí, lòng bền bỉ thiết tha. Và rồi một ngày nhìn lại chặng đường xa, Bạn sẽ mỉm cười trước bao điều đã trải. Điều đáng tự hào không chỉ là đích đến, Mà là hành trình không một lần bỏ chạy.
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 11/7
    BÀI THƠ:Chương 8. Sức mạnh của sự thấu hiểu
    Thấu hiểu chẳng chỉ là nghe lời nói,
    Mà nhìn sâu vào những nỗi niềm mang.
    Có những người cười như trời đầy nắng,
    Mà trong tim còn giông bão ngập tràn.
    Có những bước chân đi qua lặng lẽ,
    Giấu bao điều chẳng kể với một ai.
    Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt hời hợt,
    Ta dễ quên bao giá trị lâu dài.
    Thấu hiểu là cây cầu bền vững nhất,
    Nối con người bằng chân thật, yêu thương.
    Xóa khoảng cách của định kiến vô hình,
    Để trái tim tìm thấy đúng con đường.
    Một lời trách khi chưa từng thấu hiểu,
    Có thể làm tổn thương suốt tháng năm.
    Một lời động viên xuất phát từ cảm thông,
    Lại vực dậy cả một đời lặng thầm.
    Cha mẹ hiểu con, gia đình thêm hạnh phúc,
    Thầy hiểu trò, tri thức sáng tương lai.
    Bạn hiểu bạn, tình thân thêm gắn bó,
    Người hiểu người, xã hội nở hoa khai.
    Thấu hiểu không phải là đồng ý hết,
    Mà biết tôn trọng góc nhìn khác nhau.
    Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người,
    Để sẻ chia những nỗi niềm đau đáu.
    Có những lỗi lầm cần lời chỉ bảo,
    Có những yếu mềm cần sự bao dung.
    Khi yêu thương được dẫn đường bằng hiểu biết,
    Điều tốt đẹp sẽ lớn giữa cộng đồng.
    Đừng vội kết luận chỉ bằng khoảnh khắc,
    Đừng vội quay lưng trước một con người.
    Ai cũng có câu chuyện chưa từng kể,
    Ai cũng mang những vết xước trong đời.
    Hãy học cách nhìn bằng lòng nhân hậu,
    Để mỗi ngày thêm rộng mở tâm hồn.
    Bởi sức mạnh không nằm nơi quyền lực,
    Mà ở trái tim biết sẻ chia luôn.
    Một thế giới sẽ bình yên hơn biết mấy,
    Nếu mỗi người hiểu nhau trước phán xét.
    Nếu mỗi lời đều khởi từ lòng tử tế,
    Thì hận thù cũng dần hóa yêu thương.
    Xin giữ mãi ngọn lửa của thấu hiểu,
    Để soi đường qua mọi nẻo gian nan.
    Bởi nơi nào con người biết cảm thông,
    Nơi ấy sẽ nở hoa của bình an.
    HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 8. Sức mạnh của sự thấu hiểu Thấu hiểu chẳng chỉ là nghe lời nói, Mà nhìn sâu vào những nỗi niềm mang. Có những người cười như trời đầy nắng, Mà trong tim còn giông bão ngập tràn. Có những bước chân đi qua lặng lẽ, Giấu bao điều chẳng kể với một ai. Nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt hời hợt, Ta dễ quên bao giá trị lâu dài. Thấu hiểu là cây cầu bền vững nhất, Nối con người bằng chân thật, yêu thương. Xóa khoảng cách của định kiến vô hình, Để trái tim tìm thấy đúng con đường. Một lời trách khi chưa từng thấu hiểu, Có thể làm tổn thương suốt tháng năm. Một lời động viên xuất phát từ cảm thông, Lại vực dậy cả một đời lặng thầm. Cha mẹ hiểu con, gia đình thêm hạnh phúc, Thầy hiểu trò, tri thức sáng tương lai. Bạn hiểu bạn, tình thân thêm gắn bó, Người hiểu người, xã hội nở hoa khai. Thấu hiểu không phải là đồng ý hết, Mà biết tôn trọng góc nhìn khác nhau. Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người, Để sẻ chia những nỗi niềm đau đáu. Có những lỗi lầm cần lời chỉ bảo, Có những yếu mềm cần sự bao dung. Khi yêu thương được dẫn đường bằng hiểu biết, Điều tốt đẹp sẽ lớn giữa cộng đồng. Đừng vội kết luận chỉ bằng khoảnh khắc, Đừng vội quay lưng trước một con người. Ai cũng có câu chuyện chưa từng kể, Ai cũng mang những vết xước trong đời. Hãy học cách nhìn bằng lòng nhân hậu, Để mỗi ngày thêm rộng mở tâm hồn. Bởi sức mạnh không nằm nơi quyền lực, Mà ở trái tim biết sẻ chia luôn. Một thế giới sẽ bình yên hơn biết mấy, Nếu mỗi người hiểu nhau trước phán xét. Nếu mỗi lời đều khởi từ lòng tử tế, Thì hận thù cũng dần hóa yêu thương. Xin giữ mãi ngọn lửa của thấu hiểu, Để soi đường qua mọi nẻo gian nan. Bởi nơi nào con người biết cảm thông, Nơi ấy sẽ nở hoa của bình an.
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 11/7
    Bài thơ Chương 4
    Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra
    Có hạt giống nằm sâu trong đất,
    Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa.
    Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú,
    Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà.
    Có dòng suối nhỏ len khe đá,
    Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm.
    Để rồi thành sông nuôi đồng nội,
    Mang nguồn sự sống đến muôn phần.
    Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ,
    Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian.
    Giá trị càng qua nhiều thử thách,
    Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn.
    Người có đức đâu cần phô diễn,
    Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương.
    Như cây cổ thụ gieo bóng mát,
    Không cần khoe dáng với bốn phương.
    Có những người từng bị xem nhẹ,
    Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên.
    Nhưng bằng nghị lực và chân chính,
    Họ viết nên bao điều diệu huyền.
    Đừng vội nản khi chưa được hiểu,
    Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay.
    Thời gian là vị quan công chính,
    Sẽ trả về chân giá trị này.
    Đừng vội mừng khi lời tung hô,
    Bởi hào quang có thể chóng phai.
    Điều còn mãi sau bao năm tháng,
    Là nhân cách đẹp với ngày mai.
    Hãy sống bằng điều mình tin tưởng,
    Lấy chân thành làm ánh sao soi.
    Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống,
    Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời.
    Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi,
    Đừng cúi mình trước những hư danh.
    Cây cao lớn nhờ rễ bền vững,
    Người vững vàng nhờ đức với tâm.
    Có những bản nhạc cần năm tháng,
    Mới chạm được đến triệu con tim.
    Có những con người qua thử thách,
    Mới hiện rõ phẩm chất lặng im.
    Xin hãy tin vào điều tử tế,
    Dẫu đường xa lắm, bước còn dài.
    Giá trị thật như bình minh sớm,
    Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai.
    Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc,
    Hãy nhìn hành động suốt đường xa.
    Thời gian sẽ là người chứng giám,
    Cho điều chân thật nở thành hoa.
    Người sống đẹp không cần tô vẽ,
    Vẫn để hương thơm ở lại đời.
    Bởi điều còn mãi cùng năm tháng,
    Là nghĩa, là nhân, là tình người.
    HNI 11/7 Bài thơ Chương 4 Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra Có hạt giống nằm sâu trong đất, Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa. Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú, Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà. Có dòng suối nhỏ len khe đá, Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm. Để rồi thành sông nuôi đồng nội, Mang nguồn sự sống đến muôn phần. Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ, Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian. Giá trị càng qua nhiều thử thách, Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn. Người có đức đâu cần phô diễn, Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương. Như cây cổ thụ gieo bóng mát, Không cần khoe dáng với bốn phương. Có những người từng bị xem nhẹ, Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên. Nhưng bằng nghị lực và chân chính, Họ viết nên bao điều diệu huyền. Đừng vội nản khi chưa được hiểu, Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay. Thời gian là vị quan công chính, Sẽ trả về chân giá trị này. Đừng vội mừng khi lời tung hô, Bởi hào quang có thể chóng phai. Điều còn mãi sau bao năm tháng, Là nhân cách đẹp với ngày mai. Hãy sống bằng điều mình tin tưởng, Lấy chân thành làm ánh sao soi. Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống, Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời. Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi, Đừng cúi mình trước những hư danh. Cây cao lớn nhờ rễ bền vững, Người vững vàng nhờ đức với tâm. Có những bản nhạc cần năm tháng, Mới chạm được đến triệu con tim. Có những con người qua thử thách, Mới hiện rõ phẩm chất lặng im. Xin hãy tin vào điều tử tế, Dẫu đường xa lắm, bước còn dài. Giá trị thật như bình minh sớm, Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai. Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc, Hãy nhìn hành động suốt đường xa. Thời gian sẽ là người chứng giám, Cho điều chân thật nở thành hoa. Người sống đẹp không cần tô vẽ, Vẫn để hương thơm ở lại đời. Bởi điều còn mãi cùng năm tháng, Là nghĩa, là nhân, là tình người.
    0 Comments 0 Shares