• https://youtu.be/syzgXbWW-yc?si=5rOuM2n2uzD0jRlQ
    https://youtu.be/syzgXbWW-yc?si=5rOuM2n2uzD0jRlQ
    Like
    Love
    Wow
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/GqoprZb-f9A?si=56W1ri6WvQdkmAy_
    https://youtu.be/GqoprZb-f9A?si=56W1ri6WvQdkmAy_
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/4LewXuHUBAs?si=hphZ2pR0aaQdAH-k
    https://youtu.be/4LewXuHUBAs?si=hphZ2pR0aaQdAH-k
    Like
    Love
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9 - Chương 19: Xuân Quỳnh – Tiếng nói của tình yêu và nữ quyền

    Phần 1. Mở đầu: Xuân Quỳnh – một biểu tượng của thơ ca nữ Việt Nam
    Trong lịch sử văn học Việt Nam hiện đại, hiếm có gương mặt nào vừa để lại dấu ấn đậm sâu về thơ tình, vừa khắc họa một cách chân thực và táo bạo tiếng nói nữ quyền như Xuân Quỳnh. Thơ bà không chỉ là khúc hát của một người phụ nữ trong tình yêu, mà còn là tuyên ngôn của một thế hệ phụ nữ dám sống, dám yêu, dám khẳng định chính mình giữa xã hội còn đầy định kiến.
    Xuân Quỳnh (1942–1988) bước ra từ những tháng năm chiến tranh đầy khốc liệt, nhưng điều ám ảnh và bền bỉ nhất trong thơ bà không chỉ là tiếng bom rơi, mà là tiếng lòng thao thức về hạnh phúc riêng tư, khát vọng yêu thương, khao khát được làm vợ, làm mẹ, làm một con người tự do. Chính điều đó đã làm cho thơ Xuân Quỳnh trở thành “tiếng nói của tình yêu và nữ quyền” – một tiếng nói vừa dịu dàng vừa mãnh liệt, vừa cá nhân vừa mang tính nhân loại.

    Phần 2. Bối cảnh lịch sử – xã hội và con đường thơ ca của Xuân Quỳnh
    Thời đại và thân phận người phụ nữ
    Sau Cách mạng Tháng Tám 1945 và trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, phụ nữ Việt Nam bước vào một giai đoạn lịch sử mới. Họ tham gia lao động, chiến đấu, xây dựng đất nước, nhưng đồng thời phải gánh trên vai thiên chức làm vợ, làm mẹ. Trong văn hóa truyền thống, người phụ nữ thường bị ràng buộc bởi khuôn phép gia đình – xã hội, nhưng thời đại cách mạng mở ra cho họ cơ hội khẳng định vị trí và tiếng nói. Xuân Quỳnh sinh ra, lớn lên và sáng tác trong chính dòng chảy ấy.
    Con đường nghệ thuật
    Xuân Quỳnh vốn là một diễn viên múa trước khi đến với thơ ca. Chính nghệ thuật múa – nghệ thuật của cảm xúc và hình thể – đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn nhạy cảm, giàu biểu cảm của bà. Khi bước vào thơ, bà không chỉ đem đến những hình ảnh giàu nhạc điệu mà còn gửi gắm một tâm thế: thơ là nhịp tim, là hơi thở, là khát vọng bản thể.
    Phần 3. Thơ Xuân Quỳnh – tiếng nói của tình yêu
    Khát vọng được yêu và dám yêu
    Đọc thêm
    HNI 15/9 - Chương 19: Xuân Quỳnh – Tiếng nói của tình yêu và nữ quyền Phần 1. Mở đầu: Xuân Quỳnh – một biểu tượng của thơ ca nữ Việt Nam Trong lịch sử văn học Việt Nam hiện đại, hiếm có gương mặt nào vừa để lại dấu ấn đậm sâu về thơ tình, vừa khắc họa một cách chân thực và táo bạo tiếng nói nữ quyền như Xuân Quỳnh. Thơ bà không chỉ là khúc hát của một người phụ nữ trong tình yêu, mà còn là tuyên ngôn của một thế hệ phụ nữ dám sống, dám yêu, dám khẳng định chính mình giữa xã hội còn đầy định kiến. Xuân Quỳnh (1942–1988) bước ra từ những tháng năm chiến tranh đầy khốc liệt, nhưng điều ám ảnh và bền bỉ nhất trong thơ bà không chỉ là tiếng bom rơi, mà là tiếng lòng thao thức về hạnh phúc riêng tư, khát vọng yêu thương, khao khát được làm vợ, làm mẹ, làm một con người tự do. Chính điều đó đã làm cho thơ Xuân Quỳnh trở thành “tiếng nói của tình yêu và nữ quyền” – một tiếng nói vừa dịu dàng vừa mãnh liệt, vừa cá nhân vừa mang tính nhân loại. Phần 2. Bối cảnh lịch sử – xã hội và con đường thơ ca của Xuân Quỳnh Thời đại và thân phận người phụ nữ Sau Cách mạng Tháng Tám 1945 và trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, phụ nữ Việt Nam bước vào một giai đoạn lịch sử mới. Họ tham gia lao động, chiến đấu, xây dựng đất nước, nhưng đồng thời phải gánh trên vai thiên chức làm vợ, làm mẹ. Trong văn hóa truyền thống, người phụ nữ thường bị ràng buộc bởi khuôn phép gia đình – xã hội, nhưng thời đại cách mạng mở ra cho họ cơ hội khẳng định vị trí và tiếng nói. Xuân Quỳnh sinh ra, lớn lên và sáng tác trong chính dòng chảy ấy. Con đường nghệ thuật Xuân Quỳnh vốn là một diễn viên múa trước khi đến với thơ ca. Chính nghệ thuật múa – nghệ thuật của cảm xúc và hình thể – đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn nhạy cảm, giàu biểu cảm của bà. Khi bước vào thơ, bà không chỉ đem đến những hình ảnh giàu nhạc điệu mà còn gửi gắm một tâm thế: thơ là nhịp tim, là hơi thở, là khát vọng bản thể. Phần 3. Thơ Xuân Quỳnh – tiếng nói của tình yêu Khát vọng được yêu và dám yêu Đọc thêm
    Like
    Love
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Chương 40
    HNI 15-9  ❄️ CHƯƠNG 40 – ĐÔNG: KHỞI ĐẦU MỚI CHO CHU KỲ TIẾP THEO   1. Mở đầu: Đông không phải kết thúc   Trong quan niệm truyền thống, mùa đông thường được xem là điểm dừng, là sự khép lại, là nơi vạn vật ngừng sinh trưởng. Nhưng nhìn sâu hơn, đông không phải sự chấm hết. Đông...
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15/9- B26. BÀI THƠ CHƯƠNG 23 : TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY - Henry Le

    Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường,
    Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng.
    Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay,
    Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp.
    Tri thức là dòng sông,
    Chảy mãi, cuộn mãi,
    Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới.

    Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình,
    Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá.
    Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn,
    Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu.

    Thầy là mầm, trò là cây,
    Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây
    Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó.
    Không có rễ, cây nào trụ vững?
    Không có mầm, cây nào vươn lên?
    Trò vượt thầy không phải để chối bỏ,
    Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ.
    Thầy gieo hạt, trò nở hoa,
    Hoa rồi sẽ thành quả,
    Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới.

    Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở,
    Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai.
    Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao,
    Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng.
    Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời,
    Trò sẽ dang đôi cánh bay xa,
    Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy.
    Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp,
    Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa.
    Không đo bằng tiếng vâng dạ,
    Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có.
    Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình,
    Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì chính sự học đã là bình đẳng.
    Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai.
    Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới.
    Thầy là người gieo,
    Trò là kẻ gặt,
    Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy.
    Những nền văn minh xưa đã mất đi
    Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy.
    Những đế chế sụp đổ
    Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên.
    Ngược lại, những xã hội tiến bộ
    Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước.
    Thầy ơi, xin hãy mỉm cười
    Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình.
    Vì đó không phải sự phản bội,
    Mà là lời tri ân đẹp nhất.
    Không có trò vượt thầy,
    Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy –
    HNI 15/9- B26. 💥💥💥💥📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 23 : TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY - Henry Le Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường, Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng. Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay, Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp. Tri thức là dòng sông, Chảy mãi, cuộn mãi, Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới. Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình, Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá. Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn, Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu. Thầy là mầm, trò là cây, Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó. Không có rễ, cây nào trụ vững? Không có mầm, cây nào vươn lên? Trò vượt thầy không phải để chối bỏ, Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ. Thầy gieo hạt, trò nở hoa, Hoa rồi sẽ thành quả, Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới. Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở, Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai. Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao, Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng. Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời, Trò sẽ dang đôi cánh bay xa, Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy. Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp, Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa. Không đo bằng tiếng vâng dạ, Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có. Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình, Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì chính sự học đã là bình đẳng. Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai. Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới. Thầy là người gieo, Trò là kẻ gặt, Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy. Những nền văn minh xưa đã mất đi Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy. Những đế chế sụp đổ Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên. Ngược lại, những xã hội tiến bộ Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước. Thầy ơi, xin hãy mỉm cười Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình. Vì đó không phải sự phản bội, Mà là lời tri ân đẹp nhất. Không có trò vượt thầy, Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy –
    Like
    Love
    Sad
    15
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/HjUrTS6fitA?si=aQIiZ2wR0FgVwc9t
    https://youtu.be/HjUrTS6fitA?si=aQIiZ2wR0FgVwc9t
    Like
    Love
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15-9
    Bài Hát Chương 39: “Di Sản Thật Sự”

    [Verse 1]
    Không phải lâu đài, không phải vàng ngọc,
    Di sản thật sự nằm trong trái tim.
    Một niềm tin, một nhân cách sáng,
    Sống mãi cùng năm tháng dài.

    [Pre-Chorus]
    Bao nhiêu tiền bạc rồi cũng phai,
    Những gì phù phiếm sẽ tan biến.
    Chỉ còn lại những điều chân chính,
    Được khắc ghi trong lòng người.

    [Chorus]
    Di sản thật sự là niềm tin,
    Di sản thật sự là nhân cách.
    Không phai mờ theo năm tháng,
    Không mất đi theo dòng đời.
    Nếu để lại ánh sáng này,
    Thế hệ sau sẽ bước tiếp,
    Vững vàng đi trên con đường,
    Mang tình yêu và niềm tin.

    [Verse 2]
    Người cha để lại cho con lời dạy,
    Sống tử tế, giữ chữ tín trong đời.
    Doanh nghiệp để lại cho bao thế hệ,
    Uy tín hơn ngàn lời quảng cáo.

    [Pre-Chorus]
    Dù thời gian có xoay vòng mãi,
    Những giá trị sẽ còn ở đây.
    Niềm tin chính là ngọn đuốc,
    Soi sáng qua mùa đông dài.

    [Chorus]
    Di sản thật sự là niềm tin,
    Di sản thật sự là nhân cách.
    Không phai mờ theo năm tháng,
    Không mất đi theo dòng đời.
    Nếu để lại ánh sáng này,
    Thế hệ sau sẽ bước tiếp,
    Vững vàng đi trên con đường,
    Mang tình yêu và niềm tin.

    [Bridge]
    Tiền bạc chỉ như làn gió thoảng,
    Nhân cách mới là cội nguồn.
    Niềm tin nối tiếp muôn đời,
    Là tài sản chẳng bao giờ phai.

    [Chorus – cao trào]
    Di sản thật sự là niềm tin,
    Di sản thật sự là nhân cách.
    Không phai mờ theo năm tháng,
    Không mất đi theo dòng đời.
    Nếu để lại ánh sáng này,
    Thế hệ sau sẽ bước tiếp,
    Vững vàng đi trên con đường,
    Mang tình yêu và niềm tin.

    [Outro]
    Khi ta đi, điều còn lại,
    Không phải vàng, cũng chẳng quyền uy.
    Chỉ nhân cách, chỉ niềm tin,
    Sẽ ở lại với đời sau.
    Đọc thêm
    HNI 15-9 Bài Hát Chương 39: “Di Sản Thật Sự” [Verse 1] Không phải lâu đài, không phải vàng ngọc, Di sản thật sự nằm trong trái tim. Một niềm tin, một nhân cách sáng, Sống mãi cùng năm tháng dài. [Pre-Chorus] Bao nhiêu tiền bạc rồi cũng phai, Những gì phù phiếm sẽ tan biến. Chỉ còn lại những điều chân chính, Được khắc ghi trong lòng người. [Chorus] Di sản thật sự là niềm tin, Di sản thật sự là nhân cách. Không phai mờ theo năm tháng, Không mất đi theo dòng đời. Nếu để lại ánh sáng này, Thế hệ sau sẽ bước tiếp, Vững vàng đi trên con đường, Mang tình yêu và niềm tin. [Verse 2] Người cha để lại cho con lời dạy, Sống tử tế, giữ chữ tín trong đời. Doanh nghiệp để lại cho bao thế hệ, Uy tín hơn ngàn lời quảng cáo. [Pre-Chorus] Dù thời gian có xoay vòng mãi, Những giá trị sẽ còn ở đây. Niềm tin chính là ngọn đuốc, Soi sáng qua mùa đông dài. [Chorus] Di sản thật sự là niềm tin, Di sản thật sự là nhân cách. Không phai mờ theo năm tháng, Không mất đi theo dòng đời. Nếu để lại ánh sáng này, Thế hệ sau sẽ bước tiếp, Vững vàng đi trên con đường, Mang tình yêu và niềm tin. [Bridge] Tiền bạc chỉ như làn gió thoảng, Nhân cách mới là cội nguồn. Niềm tin nối tiếp muôn đời, Là tài sản chẳng bao giờ phai. [Chorus – cao trào] Di sản thật sự là niềm tin, Di sản thật sự là nhân cách. Không phai mờ theo năm tháng, Không mất đi theo dòng đời. Nếu để lại ánh sáng này, Thế hệ sau sẽ bước tiếp, Vững vàng đi trên con đường, Mang tình yêu và niềm tin. [Outro] Khi ta đi, điều còn lại, Không phải vàng, cũng chẳng quyền uy. Chỉ nhân cách, chỉ niềm tin, Sẽ ở lại với đời sau. Đọc thêm
    Like
    Love
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/Lr9DYVXhObU?si=4ubA752gZWn_okOA
    https://youtu.be/Lr9DYVXhObU?si=4ubA752gZWn_okOA
    Like
    Love
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 15-9
    Bài Thơ Chương 40: “Đông Mở Lối Cho Xuân”

    Mùa đông chẳng phải đoạn cuối,
    Mà là cửa ngõ ban mai,
    Trong cái rét ngấm vào da thịt,
    Ẩn mầm sống nảy chồi xanh.

    Gió bấc rít qua đêm dài,
    Nhưng dưới đất hạt mầm thức giấc,
    Người đi qua giá lạnh u buồn,
    Sẽ tìm thấy ánh bình minh.

    Đông dạy ta ngồi tĩnh lặng,
    Nghe thời gian trôi nhè nhẹ,
    Những mất mát, những ưu phiền,
    Tan như tuyết khi xuân về.

    Khởi đầu không từ náo nhiệt,
    Khởi đầu sinh trong lặng im,
    Một hơi thở sâu đủ thấy,
    Cả chân trời đang đổi thay.

    Người hiểu đông không sợ hãi,
    Người biết đông là khởi sinh,
    Giữa bóng tối tìm ra ánh sáng,
    Trong tận cùng thấy hi vọng.

    Đông mở lối cho xuân mới,
    Chu kỳ nối tiếp không ngừng,
    Sống thuận theo vòng tự nhiên,
    Ta bất tử trong tâm hồn.
    HNI 15-9 🌿 Bài Thơ Chương 40: “Đông Mở Lối Cho Xuân” Mùa đông chẳng phải đoạn cuối, Mà là cửa ngõ ban mai, Trong cái rét ngấm vào da thịt, Ẩn mầm sống nảy chồi xanh. Gió bấc rít qua đêm dài, Nhưng dưới đất hạt mầm thức giấc, Người đi qua giá lạnh u buồn, Sẽ tìm thấy ánh bình minh. Đông dạy ta ngồi tĩnh lặng, Nghe thời gian trôi nhè nhẹ, Những mất mát, những ưu phiền, Tan như tuyết khi xuân về. Khởi đầu không từ náo nhiệt, Khởi đầu sinh trong lặng im, Một hơi thở sâu đủ thấy, Cả chân trời đang đổi thay. Người hiểu đông không sợ hãi, Người biết đông là khởi sinh, Giữa bóng tối tìm ra ánh sáng, Trong tận cùng thấy hi vọng. Đông mở lối cho xuân mới, Chu kỳ nối tiếp không ngừng, Sống thuận theo vòng tự nhiên, Ta bất tử trong tâm hồn.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    16
    0 Bình luận 0 Chia sẽ