HNI 3-9 - Bài thơ chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le
Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi,
Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc,
Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình,
Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy.
Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác,
Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ,
Bạn trở nên trọn vẹn,
Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn.
Yêu chính mình,
Không phải là kiêu căng, ích kỷ,
Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong,
Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy.
Bạn từng dằn vặt,
Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?”
Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân,
Bạn mới nhận ra:
Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu.
Mỗi vết sẹo là một bài học,
Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình,
Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu,
Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng.
Hãy yêu lấy tiếng cười,
Yêu cả những lần vấp ngã,
Yêu những điều chưa hoàn hảo,
Vì chính chúng làm bạn trở nên con người.
Thế giới ngoài kia không chống lại bạn,
Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim,
Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai,
Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi.
Hãy thì thầm với trái tim:
“Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.”
Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu,
Biến thành bài ca vang trong từng bước chân.
Ngày ấy,
Cả thế giới sẽ quay về phía bạn,
Không bởi bạn cầu xin,
Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng,
Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la.
Hãy nhớ,
Không ai có thể yêu bạn bằng bạn,
Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn,
Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình.
Và khi bạn yêu chính mình,
Thế giới không còn xa lạ,
Tất cả trở thành đồng minh,
Bởi tình yêu lan tỏa,
Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.
Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi,
Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc,
Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình,
Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy.
Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác,
Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ,
Bạn trở nên trọn vẹn,
Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn.
Yêu chính mình,
Không phải là kiêu căng, ích kỷ,
Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong,
Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy.
Bạn từng dằn vặt,
Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?”
Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân,
Bạn mới nhận ra:
Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu.
Mỗi vết sẹo là một bài học,
Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình,
Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu,
Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng.
Hãy yêu lấy tiếng cười,
Yêu cả những lần vấp ngã,
Yêu những điều chưa hoàn hảo,
Vì chính chúng làm bạn trở nên con người.
Thế giới ngoài kia không chống lại bạn,
Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim,
Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai,
Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi.
Hãy thì thầm với trái tim:
“Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.”
Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu,
Biến thành bài ca vang trong từng bước chân.
Ngày ấy,
Cả thế giới sẽ quay về phía bạn,
Không bởi bạn cầu xin,
Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng,
Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la.
Hãy nhớ,
Không ai có thể yêu bạn bằng bạn,
Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn,
Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình.
Và khi bạn yêu chính mình,
Thế giới không còn xa lạ,
Tất cả trở thành đồng minh,
Bởi tình yêu lan tỏa,
Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.
HNI 3-9 - 📕Bài thơ chương 17: Khi bạn yêu chính mình, thế giới cũng sẽ yêu bạn – Henry Le
Khi bạn soi gương, thấy nụ cười trên môi,
Không còn phán xét, không còn buông lời trách móc,
Ánh mắt bạn dịu dàng với chính mình,
Thế giới cũng dịu dàng, mở rộng vòng tay ôm lấy.
Khi bạn ngừng so sánh mình với người khác,
Ngừng đặt cuộc đời trên bàn cân của kẻ xa lạ,
Bạn trở nên trọn vẹn,
Và thế giới nhìn bạn bằng đôi mắt trọn vẹn.
Yêu chính mình,
Không phải là kiêu căng, ích kỷ,
Mà là thắp sáng ngọn đèn từ bên trong,
Để bước đi qua đêm tối không còn run rẩy.
Bạn từng dằn vặt,
Từng tự hỏi: “Mình có xứng đáng không?”
Nhưng bạn ơi, chỉ khi ôm lấy bản thân,
Bạn mới nhận ra:
Mình đã luôn xứng đáng từ khởi đầu.
Mỗi vết sẹo là một bài học,
Mỗi giọt nước mắt là một giọt ngọc của hành trình,
Khi bạn chạm vào chúng bằng tình yêu,
Thế giới cũng chạm vào bạn bằng sự trân trọng.
Hãy yêu lấy tiếng cười,
Yêu cả những lần vấp ngã,
Yêu những điều chưa hoàn hảo,
Vì chính chúng làm bạn trở nên con người.
Thế giới ngoài kia không chống lại bạn,
Chỉ phản chiếu tấm gương trong tim,
Khi bạn ghét bỏ bản thân, bạn thấy toàn chông gai,
Khi bạn yêu chính mình, hoa nở khắp đường đi.
Hãy thì thầm với trái tim:
“Tôi đủ đầy. Tôi đẹp đẽ. Tôi xứng đáng.”
Hãy để lời ấy chảy qua từng mạch máu,
Biến thành bài ca vang trong từng bước chân.
Ngày ấy,
Cả thế giới sẽ quay về phía bạn,
Không bởi bạn cầu xin,
Mà bởi tình yêu bạn tỏa sáng,
Là ngọn hải đăng giữa biển đời bao la.
Hãy nhớ,
Không ai có thể yêu bạn bằng bạn,
Không ai có thể nâng bạn dậy bằng vòng tay bạn,
Không ai có thể chữa lành bằng ánh mắt bạn dành cho mình.
Và khi bạn yêu chính mình,
Thế giới không còn xa lạ,
Tất cả trở thành đồng minh,
Bởi tình yêu lan tỏa,
Bắt đầu từ bạn – và chạm tới muôn loài.