• HNI 5/9: Bài thơ Chương 29:
    Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le
    Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế,
    Thổi vào tim, xua tan những u mê.
    Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ,
    Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về.
    Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận,
    Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con.
    Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy,
    Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn.
    Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng,
    Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn.
    Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt,
    Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng.
    Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa,
    Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn.
    Người lao động tay đầy bùn đất thẳm,
    Cũng đáng tôn như học giả uyên côn.
    Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó,
    Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ.
    Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu,
    Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ.
    Một đất nước muốn bình yên, vững chãi,
    Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao.
    Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân,
    Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao.
    Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc,
    Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy.
    Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc,
    Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi.
    Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến?
    Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù.
    Một dân tộc xem mình là trung tâm,
    Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục.
    Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước,
    Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi.
    Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa,
    Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời.
    Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế,
    Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời.
    Ta phải học tôn trọng từng mạch nước,
    Từng loài cây, từng chú cá tung chơi.
    Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ,
    Không tàn phá, không tham lam, vô tâm.
    Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt,
    Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm.
    Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng,
    Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay.
    Một lời chào, một lắng nghe thành thật,
    Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này.
    Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng,
    Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương.
    Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ,
    Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương.
    Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ:
    Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình.
    Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét,
    Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.”
    Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật,
    Cho mai sau còn thấy lối quay về.
    Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
    Soi nhân gian – cho thế giới vẹn thề.
    HNI 5/9: 📕Bài thơ Chương 29: Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế, Thổi vào tim, xua tan những u mê. Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ, Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về. Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận, Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con. Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy, Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn. Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng, Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn. Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt, Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng. Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa, Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn. Người lao động tay đầy bùn đất thẳm, Cũng đáng tôn như học giả uyên côn. Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó, Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ. Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu, Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ. Một đất nước muốn bình yên, vững chãi, Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao. Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân, Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao. Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc, Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy. Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc, Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi. Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến? Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù. Một dân tộc xem mình là trung tâm, Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục. Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước, Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi. Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa, Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời. Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế, Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời. Ta phải học tôn trọng từng mạch nước, Từng loài cây, từng chú cá tung chơi. Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ, Không tàn phá, không tham lam, vô tâm. Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt, Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm. Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng, Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay. Một lời chào, một lắng nghe thành thật, Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này. Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng, Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương. Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ, Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương. Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ: Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình. Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét, Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.” Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật, Cho mai sau còn thấy lối quay về. Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt, Soi nhân gian – cho thế giới vẹn thề.
    Like
    Love
    Wow
    7
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 3/9 - CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG
    🏻Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải – người lãnh đạo có tâm có tầm, khai sinh và sáng lập đồng tiền lượng tử HCoin
    1. biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải đã khai sinh ra HCoin – đồng tiền lượng tử mở ra một kỷ nguyên tài chính mới cho nhân loại.
    2. Biết ơn tầm nhìn chiến lược của Người, khi kết nối công nghệ – tài chính – tâm linh thành một hệ sinh thái hài hòa và bền vững.
    3. Biết ơn trái tim nhân ái, luôn đặt giá trị con người lên hàng đầu trong mọi hành trình phát triển.
    4. Biết ơn tinh thần dám nghĩ dám làm, dám khai mở con đường chưa từng ai đi, để HCoin trở thành ngọn đuốc soi sáng.
    5. Biết ơn sự kiên định và kiên nhẫn của Chủ tịch trước muôn vàn thử thách để bảo vệ giá trị thật – người thật.
    6. Biết ơn sự dẫn dắt đầy trí tuệ giúp cộng đồng có niềm tin vững chắc vào tương lai tài chính minh bạch, công bằng.
    7. Biết ơn Người đã gieo mầm ý thức phụng sự trong từng đồng HCoin, để tài sản không chỉ là vật chất mà còn là tâm đức.
    8. Biết ơn hành trình lãnh đạo đầy tâm huyết, giúp HCoin trở thành nền tảng kết nối nhân loại trong kỷ nguyên mới.
    9. Biết ơn nguồn cảm hứng vô tận từ Chủ tịch, để mỗi thành viên cộng đồng đều thấy mình có sứ mệnh cao cả.
    10. Biết ơn Người đã để lại một di sản tinh thần và tài chính bền vững, không chỉ cho thế hệ hôm nay mà cho muôn đời mai sau.
    🏻Đề 2: Cảm nhận Chương 28 – Cuốn sách trắng *Đồng Tiền Ánh Sáng – Kỷ Nguyên Tiến Hóa Của Nhân Loại
    Chương 28 mở ra một cái nhìn sâu sắc về sự hòa quyện giữa công nghệ ánh sáng và tiến hóa của nhân loại. Không chỉ đơn thuần là một đồng tiền, mà "Đồng Tiền Ánh Sáng" trở thành biểu tượng của sự minh bạch, yêu thương và trí tuệ. Tôi cảm nhận được một hành trình đưa con người thoát khỏi vòng xoáy tham lam, tiến đến sự phụng sự và cộng hưởng. Chương sách giúp tôi hiểu rằng, tài chính của tương lai không còn là quyền lực thống trị, mà là ánh sáng soi đường để nhân loại cùng bước vào kỷ nguyên tiến hóa cao hơn.
    🏻Đề 3: Cảm nhận Sách Trắng: Đạo Trời – Thuận Lòng Dân* – Chương 28: Henry Le: Đạo Lý Trong Công Nghệ

    Chương 28 là một chương đặc biệt, bởi tác giả Henry Le không chỉ kể về hành trình ứng dụng công nghệ và tài chính, mà còn đặt nền tảng trên đạo lý và tâm linh. Tôi cảm nhận được sự dung hợp kỳ diệu: công nghệ trở thành công cụ phụng sự, tài chính trở thành nhịp cầu chia sẻ, và tâm linh trở thành ngọn lửa soi sáng hướng đi. Hành trình này cho thấy: tiến bộ thật sự không nằm ở sự hiện đại lạnh lùng, mà ở việc giữ trọn đạo lý trong từng bước phát triển.
    nghiệp giản dị nhưng mang ý nghĩa xã hội 🏻Đề 4: Cảm nhận *Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP DÀNH CHO MẸ BỈM SỮA & NỘI TRỢ* – Chương 38: Sáng lập “Hội chợ Weboo cho mẹ”
    Chương 38 là một ý tưởng đầy sáng tạo và nghiệp giản dị nhưng mang ý nghĩa xã
    HNI 3/9 - CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG 👉🏻Đề 1: 10 lòng biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải – người lãnh đạo có tâm có tầm, khai sinh và sáng lập đồng tiền lượng tử HCoin 1. biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải đã khai sinh ra HCoin – đồng tiền lượng tử mở ra một kỷ nguyên tài chính mới cho nhân loại. 2. Biết ơn tầm nhìn chiến lược của Người, khi kết nối công nghệ – tài chính – tâm linh thành một hệ sinh thái hài hòa và bền vững. 3. Biết ơn trái tim nhân ái, luôn đặt giá trị con người lên hàng đầu trong mọi hành trình phát triển. 4. Biết ơn tinh thần dám nghĩ dám làm, dám khai mở con đường chưa từng ai đi, để HCoin trở thành ngọn đuốc soi sáng. 5. Biết ơn sự kiên định và kiên nhẫn của Chủ tịch trước muôn vàn thử thách để bảo vệ giá trị thật – người thật. 6. Biết ơn sự dẫn dắt đầy trí tuệ giúp cộng đồng có niềm tin vững chắc vào tương lai tài chính minh bạch, công bằng. 7. Biết ơn Người đã gieo mầm ý thức phụng sự trong từng đồng HCoin, để tài sản không chỉ là vật chất mà còn là tâm đức. 8. Biết ơn hành trình lãnh đạo đầy tâm huyết, giúp HCoin trở thành nền tảng kết nối nhân loại trong kỷ nguyên mới. 9. Biết ơn nguồn cảm hứng vô tận từ Chủ tịch, để mỗi thành viên cộng đồng đều thấy mình có sứ mệnh cao cả. 10. Biết ơn Người đã để lại một di sản tinh thần và tài chính bền vững, không chỉ cho thế hệ hôm nay mà cho muôn đời mai sau. 👉🏻Đề 2: Cảm nhận Chương 28 – Cuốn sách trắng *Đồng Tiền Ánh Sáng – Kỷ Nguyên Tiến Hóa Của Nhân Loại Chương 28 mở ra một cái nhìn sâu sắc về sự hòa quyện giữa công nghệ ánh sáng và tiến hóa của nhân loại. Không chỉ đơn thuần là một đồng tiền, mà "Đồng Tiền Ánh Sáng" trở thành biểu tượng của sự minh bạch, yêu thương và trí tuệ. Tôi cảm nhận được một hành trình đưa con người thoát khỏi vòng xoáy tham lam, tiến đến sự phụng sự và cộng hưởng. Chương sách giúp tôi hiểu rằng, tài chính của tương lai không còn là quyền lực thống trị, mà là ánh sáng soi đường để nhân loại cùng bước vào kỷ nguyên tiến hóa cao hơn. 👉🏻Đề 3: Cảm nhận Sách Trắng: Đạo Trời – Thuận Lòng Dân* – Chương 28: Henry Le: Đạo Lý Trong Công Nghệ Chương 28 là một chương đặc biệt, bởi tác giả Henry Le không chỉ kể về hành trình ứng dụng công nghệ và tài chính, mà còn đặt nền tảng trên đạo lý và tâm linh. Tôi cảm nhận được sự dung hợp kỳ diệu: công nghệ trở thành công cụ phụng sự, tài chính trở thành nhịp cầu chia sẻ, và tâm linh trở thành ngọn lửa soi sáng hướng đi. Hành trình này cho thấy: tiến bộ thật sự không nằm ở sự hiện đại lạnh lùng, mà ở việc giữ trọn đạo lý trong từng bước phát triển. nghiệp giản dị nhưng mang ý nghĩa xã hội 👉🏻Đề 4: Cảm nhận *Sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP DÀNH CHO MẸ BỈM SỮA & NỘI TRỢ* – Chương 38: Sáng lập “Hội chợ Weboo cho mẹ” Chương 38 là một ý tưởng đầy sáng tạo và nghiệp giản dị nhưng mang ý nghĩa xã
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    8
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9: Bài hát chương 29:
    Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le
    [Verse 1]
    Khi đôi mắt nhìn nhau không còn nghi ngại,
    Khi đôi tay chạm nhau chẳng còn chia phai.
    Ta học cách lắng nghe trong thinh lặng,
    Biết trân trọng khác biệt – chính là thương yêu.
    [Pre-Chorus]
    Không ai nhỏ bé hơn,
    Không ai cao lớn hơn,
    Trong trái tim, ta đều là người.
    Một nụ cười trao đi,
    Một ánh nhìn dịu dàng,
    Thế giới này bắt đầu bình yên.
    [Chorus]
    Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
    Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao.
    Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh,
    Giữa bão tố, vẫn sáng như sao.
    Nếu mỗi người biết lắng nghe,
    Biết trân quý từng hơi thở,
    Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh.
    [Verse 2]
    Khi con trẻ hỏi ta về niềm tin sống,
    Ta trả lời: “Hãy tôn trọng, con ơi.”
    Không cần vạn lý tường cao hay pháo đài,
    Chỉ cần lòng người mở – hòa bình sẽ tới.
    [Pre-Chorus]
    Không biên giới trong tim,
    Không hận thù giam cầm,
    Chỉ có tình thương vượt ngàn năm.
    Một lời nói dịu êm,
    Một bàn tay nâng đỡ,
    Làm nên sức mạnh bền lâu.
    [Chorus]
    Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
    Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao.
    Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh,
    Giữa bão tố, vẫn sáng như sao.
    Nếu mỗi người biết lắng nghe,
    Biết trân quý từng hơi thở,
    Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh.
    [Bridge]
    Có thể ta không giống nhau,
    Nhưng cùng chung một mái trời xanh.
    Có thể ta đi những con đường khác,
    Nhưng đều tìm về một nơi:
    Nơi con người biết yêu con người.
    [Chorus – cao trào]
    Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
    Không gì phá vỡ khi tim còn thương.
    Tôn trọng – thắp sáng cả hành tinh,
    Xua tan bóng tối, gọi bình minh về.
    Nếu mỗi người biết sẻ chia,
    Biết nhìn nhau như anh em,
    Thì thế giới này – mãi là hòa ca.
    [Outro]
    Hòa bình bắt đầu…
    Từ ánh mắt biết tôn trọng…
    Từ trái tim không khép lại…
    Và từ mỗi chúng ta.
    HNI 5/9: 🎵Bài hát chương 29: Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le [Verse 1] Khi đôi mắt nhìn nhau không còn nghi ngại, Khi đôi tay chạm nhau chẳng còn chia phai. Ta học cách lắng nghe trong thinh lặng, Biết trân trọng khác biệt – chính là thương yêu. [Pre-Chorus] Không ai nhỏ bé hơn, Không ai cao lớn hơn, Trong trái tim, ta đều là người. Một nụ cười trao đi, Một ánh nhìn dịu dàng, Thế giới này bắt đầu bình yên. [Chorus] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao. Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh, Giữa bão tố, vẫn sáng như sao. Nếu mỗi người biết lắng nghe, Biết trân quý từng hơi thở, Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh. [Verse 2] Khi con trẻ hỏi ta về niềm tin sống, Ta trả lời: “Hãy tôn trọng, con ơi.” Không cần vạn lý tường cao hay pháo đài, Chỉ cần lòng người mở – hòa bình sẽ tới. [Pre-Chorus] Không biên giới trong tim, Không hận thù giam cầm, Chỉ có tình thương vượt ngàn năm. Một lời nói dịu êm, Một bàn tay nâng đỡ, Làm nên sức mạnh bền lâu. [Chorus] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao. Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh, Giữa bão tố, vẫn sáng như sao. Nếu mỗi người biết lắng nghe, Biết trân quý từng hơi thở, Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh. [Bridge] Có thể ta không giống nhau, Nhưng cùng chung một mái trời xanh. Có thể ta đi những con đường khác, Nhưng đều tìm về một nơi: Nơi con người biết yêu con người. [Chorus – cao trào] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Không gì phá vỡ khi tim còn thương. Tôn trọng – thắp sáng cả hành tinh, Xua tan bóng tối, gọi bình minh về. Nếu mỗi người biết sẻ chia, Biết nhìn nhau như anh em, Thì thế giới này – mãi là hòa ca. [Outro] Hòa bình bắt đầu… Từ ánh mắt biết tôn trọng… Từ trái tim không khép lại… Và từ mỗi chúng ta.
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    7
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9: Chương 30: Khiêm nhường – con đường của bậc trí - Lê Đình Hải
    (1) Mở đầu – Khiêm nhường, viên ngọc sáng trong bóng tối
    Có một điều nghịch lý trong đời sống con người: càng vĩ đại thật sự, con người lại càng trở nên giản dị, khiêm nhường; càng nhỏ bé về trí tuệ, người ta lại càng thích khoe khoang, phô trương. Khiêm nhường không phải là sự yếu đuối, không phải là hạ thấp bản thân, mà là sức mạnh nội tâm, là trí tuệ đã vượt qua cái tôi chật hẹp để chạm đến bản chất chân thật của đời sống. Người khiêm nhường giống như dòng sông sâu lặng lẽ, không ồn ào, nhưng chứa đựng nguồn nước nuôi dưỡng cả vùng đất rộng lớn.
    Trong xã hội ngày nay, khi ai cũng muốn khẳng định bản thân, muốn được nhìn thấy, được công nhận, được tung hô, thì khiêm nhường càng trở nên quý hiếm. Thế nhưng, chỉ những ai dám chọn con đường khiêm nhường mới thật sự trở thành bậc trí, bậc hiền, và để lại dấu ấn bền vững trong lòng nhân loại.
    (2) Hiểu đúng về khiêm nhường
    Khiêm nhường thường bị hiểu lầm. Có người cho rằng khiêm nhường là tự hạ thấp mình, là không dám đứng lên, là bỏ lỡ cơ hội khẳng định bản thân. Thực ra, đó là sự nhầm lẫn tai hại. Khiêm nhường không phải là phủ nhận năng lực, mà là biết đặt năng lực đúng chỗ, không để bản ngã che mờ trí tuệ.
    Người khiêm nhường có thể mạnh mẽ, nhưng họ không phô trương sức mạnh. Họ có thể tài giỏi, nhưng không biến tài giỏi thành gánh nặng cho người khác. Họ có thể đạt được thành công lớn, nhưng lại sống giản dị, coi thành công như một phần tất yếu của hành trình chứ không phải chiếc ngai vàng để ngồi lên người khác.
    Khiêm nhường cũng không đồng nghĩa với nhu nhược. Người nhu nhược im lặng vì sợ hãi; người khiêm nhường im lặng vì hiểu rõ sự vô nghĩa của tranh chấp nhỏ nhen. Người nhu nhược không dám nói ra sự thật; người khiêm nhường chọn cách nói sự thật bằng thái độ tôn trọng và ôn hòa.
    (3) Khiêm nhường và trí tuệ
    Tại sao khiêm nhường là con đường của bậc trí? Bởi vì chỉ người trí mới thấy được sự hạn hẹp của mình trước vô tận tri thức và vũ trụ. Kẻ tự cao, dù thông minh đến đâu, cũng chỉ nhìn thấy bản thân mình như cái rốn của vũ trụ, và rồi mắc kẹt trong sự kiêu căng. Người trí tuệ thì ngược lại: càng học, càng thấy mình nhỏ bé.
    Khiêm nhường giúp con người mở lòng để học hỏi. Người biết khiêm nhường không bao giờ khép lại cánh cửa tiếp nhận tri thức mới. Chính sự mở rộng này làm họ không ngừng tiến bộ. Một người thầy vĩ đại vẫn học hỏi từ học trò; một nhà khoa học thiên tài vẫn tò mò như đứa trẻ; một nhà lãnh đạo xuất sắc vẫn lắng nghe dân thường.
    Nhờ khiêm nhường, trí tuệ mới được nuôi dưỡng và phát triển. Đó là lý do mà những bậc trí giả vĩ đại trong lịch sử, từ Khổng Tử, Lão Tử, Socrates, cho đến Gandhi, Mandela… đều lấy khiêm nhường làm gốc.
    (4) Khiêm nhường trong đời sống cá nhân
    Khiêm nhường không chỉ là một triết lý cao xa, mà là một lối sống hàng ngày. Nó thể hiện trong cách ta nói, cách ta nghe, cách ta đối xử với người khác.
    Trong lời nói: Người khiêm nhường không nói những lời khoe khoang, không lấy thành tựu cá nhân để chèn ép người khác. Họ biết cách nói ít, nghe nhiều, và luôn tôn trọng quan điểm của đối phương.
    Trong hành động: Khiêm nhường không phô trương, không làm vì cái danh. Một người khiêm nhường có thể làm việc lớn lao nhưng lại âm thầm, để kết quả tự nói lên tất cả.
    Trong suy nghĩ: Khiêm nhường không cho rằng mình đúng tuyệt đối, luôn để một phần nghi ngờ cho bản thân. Chính sự nghi ngờ này giúp họ không ngừng soi xét, sửa chữa, và phát triển.
    Nếu mỗi cá nhân thực hành khiêm nhường, thế giới sẽ giảm đi rất nhiều xung đột, vì phần lớn chiến tranh, tranh chấp, mâu thuẫn bắt nguồn từ cái tôi kiêu căng, từ việc ai cũng muốn mình hơn người khác.
    HNI 5/9: 🌺Chương 30: Khiêm nhường – con đường của bậc trí - Lê Đình Hải (1) Mở đầu – Khiêm nhường, viên ngọc sáng trong bóng tối Có một điều nghịch lý trong đời sống con người: càng vĩ đại thật sự, con người lại càng trở nên giản dị, khiêm nhường; càng nhỏ bé về trí tuệ, người ta lại càng thích khoe khoang, phô trương. Khiêm nhường không phải là sự yếu đuối, không phải là hạ thấp bản thân, mà là sức mạnh nội tâm, là trí tuệ đã vượt qua cái tôi chật hẹp để chạm đến bản chất chân thật của đời sống. Người khiêm nhường giống như dòng sông sâu lặng lẽ, không ồn ào, nhưng chứa đựng nguồn nước nuôi dưỡng cả vùng đất rộng lớn. Trong xã hội ngày nay, khi ai cũng muốn khẳng định bản thân, muốn được nhìn thấy, được công nhận, được tung hô, thì khiêm nhường càng trở nên quý hiếm. Thế nhưng, chỉ những ai dám chọn con đường khiêm nhường mới thật sự trở thành bậc trí, bậc hiền, và để lại dấu ấn bền vững trong lòng nhân loại. (2) Hiểu đúng về khiêm nhường Khiêm nhường thường bị hiểu lầm. Có người cho rằng khiêm nhường là tự hạ thấp mình, là không dám đứng lên, là bỏ lỡ cơ hội khẳng định bản thân. Thực ra, đó là sự nhầm lẫn tai hại. Khiêm nhường không phải là phủ nhận năng lực, mà là biết đặt năng lực đúng chỗ, không để bản ngã che mờ trí tuệ. Người khiêm nhường có thể mạnh mẽ, nhưng họ không phô trương sức mạnh. Họ có thể tài giỏi, nhưng không biến tài giỏi thành gánh nặng cho người khác. Họ có thể đạt được thành công lớn, nhưng lại sống giản dị, coi thành công như một phần tất yếu của hành trình chứ không phải chiếc ngai vàng để ngồi lên người khác. Khiêm nhường cũng không đồng nghĩa với nhu nhược. Người nhu nhược im lặng vì sợ hãi; người khiêm nhường im lặng vì hiểu rõ sự vô nghĩa của tranh chấp nhỏ nhen. Người nhu nhược không dám nói ra sự thật; người khiêm nhường chọn cách nói sự thật bằng thái độ tôn trọng và ôn hòa. (3) Khiêm nhường và trí tuệ Tại sao khiêm nhường là con đường của bậc trí? Bởi vì chỉ người trí mới thấy được sự hạn hẹp của mình trước vô tận tri thức và vũ trụ. Kẻ tự cao, dù thông minh đến đâu, cũng chỉ nhìn thấy bản thân mình như cái rốn của vũ trụ, và rồi mắc kẹt trong sự kiêu căng. Người trí tuệ thì ngược lại: càng học, càng thấy mình nhỏ bé. Khiêm nhường giúp con người mở lòng để học hỏi. Người biết khiêm nhường không bao giờ khép lại cánh cửa tiếp nhận tri thức mới. Chính sự mở rộng này làm họ không ngừng tiến bộ. Một người thầy vĩ đại vẫn học hỏi từ học trò; một nhà khoa học thiên tài vẫn tò mò như đứa trẻ; một nhà lãnh đạo xuất sắc vẫn lắng nghe dân thường. Nhờ khiêm nhường, trí tuệ mới được nuôi dưỡng và phát triển. Đó là lý do mà những bậc trí giả vĩ đại trong lịch sử, từ Khổng Tử, Lão Tử, Socrates, cho đến Gandhi, Mandela… đều lấy khiêm nhường làm gốc. (4) Khiêm nhường trong đời sống cá nhân Khiêm nhường không chỉ là một triết lý cao xa, mà là một lối sống hàng ngày. Nó thể hiện trong cách ta nói, cách ta nghe, cách ta đối xử với người khác. Trong lời nói: Người khiêm nhường không nói những lời khoe khoang, không lấy thành tựu cá nhân để chèn ép người khác. Họ biết cách nói ít, nghe nhiều, và luôn tôn trọng quan điểm của đối phương. Trong hành động: Khiêm nhường không phô trương, không làm vì cái danh. Một người khiêm nhường có thể làm việc lớn lao nhưng lại âm thầm, để kết quả tự nói lên tất cả. Trong suy nghĩ: Khiêm nhường không cho rằng mình đúng tuyệt đối, luôn để một phần nghi ngờ cho bản thân. Chính sự nghi ngờ này giúp họ không ngừng soi xét, sửa chữa, và phát triển. Nếu mỗi cá nhân thực hành khiêm nhường, thế giới sẽ giảm đi rất nhiều xung đột, vì phần lớn chiến tranh, tranh chấp, mâu thuẫn bắt nguồn từ cái tôi kiêu căng, từ việc ai cũng muốn mình hơn người khác.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    8
    0 Comments 0 Shares


  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 05.09
    🏻Đề 1: Ăn gì để có magiê cho cơ thể?
    Magiê là một khoáng chất quan trọng giúp duy trì sức khỏe xương, cân bằng thần kinh, ổn định tim mạch và hỗ trợ giấc ngủ. Cơ thể không tự tạo ra magiê nên cần bổ sung qua chế độ ăn hàng ngày. Một số thực phẩm giàu magiê gồm:
    * Các loại hạt và đậu hạnh nhân, hạt điều, hạt bí, đậu đen, đậu xanh.
    * Ngũ cốc nguyên hạt yến mạch, gạo lứt, lúa mạch.
    * Rau xanh lá đậm rau bina, cải xoăn, cải bó xôi.
    * Trái cây chuối, bơ, sung, dưa hấu.
    * Thực phẩm khác socola đen (trên 70% cacao), cá hồi, sữa chua.
    Duy trì chế độ ăn đa dạng và cân bằng với các nhóm thực phẩm này sẽ giúp cơ thể luôn đủ magiê, từ đó hỗ trợ năng lượng, giảm căng thẳng và phòng tránh nguy cơ loãng xương hay rối loạn nhịp tim.
    🏻Đề 2: Cảm nhận về Chương 8 - "Vẽ áo thun - làm túi vải - vẽ dép để bán"
    *(Trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ Tác giả: Henry Le – Lê Đình Hải)
    Chương 8 mang lại một cảm hứng rất gần gũi và sáng tạo cho các bạn nhỏ. Từ những vật dụng quen thuộc như áo thun, túi vải hay dép, tác giả khuyến khích trẻ em biến chúng thành các sản phẩm độc đáo bằng cách vẽ và trang trí theo phong cách riêng.
    Điều mình thích nhất ở chương này là tinh thần khởi nghiệp từ sự sáng tạo cá nhân. Các em không cần vốn lớn, chỉ cần màu vẽ, ý tưởng và sự chăm chỉ. Qua đó, các em học được cách trân trọng giá trị của lao động thủ công, biết rằng sự sáng tạo có thể trở thành sản phẩm có ích và thậm chí là nguồn thu nhập.
    Chương sách cũng gieo cho các em bài học về bảo vệ môi trường: thay vì vứt bỏ đồ cũ, ta có thể tái chế, làm mới và bán lại. Đây là sự kết hợp tuyệt vời giữa nghệ thuật, kinh doanh và ý thức xã hội.
    Tóm lại, Chương 8 không chỉ mở ra một cơ hội kinh doanh nhỏ bé, mà còn giúp trẻ rèn luyện óc sáng tạo, tự tin thể hiện bản thân và nuôi dưỡng tinh thần khởi nghiệp bền vững từ những việc giản dị hàng ngày.
    TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 05.09 👉🏻Đề 1: Ăn gì để có magiê cho cơ thể? Magiê là một khoáng chất quan trọng giúp duy trì sức khỏe xương, cân bằng thần kinh, ổn định tim mạch và hỗ trợ giấc ngủ. Cơ thể không tự tạo ra magiê nên cần bổ sung qua chế độ ăn hàng ngày. Một số thực phẩm giàu magiê gồm: * Các loại hạt và đậu hạnh nhân, hạt điều, hạt bí, đậu đen, đậu xanh. * Ngũ cốc nguyên hạt yến mạch, gạo lứt, lúa mạch. * Rau xanh lá đậm rau bina, cải xoăn, cải bó xôi. * Trái cây chuối, bơ, sung, dưa hấu. * Thực phẩm khác socola đen (trên 70% cacao), cá hồi, sữa chua. Duy trì chế độ ăn đa dạng và cân bằng với các nhóm thực phẩm này sẽ giúp cơ thể luôn đủ magiê, từ đó hỗ trợ năng lượng, giảm căng thẳng và phòng tránh nguy cơ loãng xương hay rối loạn nhịp tim. 👉🏻Đề 2: Cảm nhận về Chương 8 - "Vẽ áo thun - làm túi vải - vẽ dép để bán" *(Trong sách trắng 1000 Ý TƯỞNG KHỞI NGHIỆP CHO CÁC EM BÉ Tác giả: Henry Le – Lê Đình Hải) Chương 8 mang lại một cảm hứng rất gần gũi và sáng tạo cho các bạn nhỏ. Từ những vật dụng quen thuộc như áo thun, túi vải hay dép, tác giả khuyến khích trẻ em biến chúng thành các sản phẩm độc đáo bằng cách vẽ và trang trí theo phong cách riêng. Điều mình thích nhất ở chương này là tinh thần khởi nghiệp từ sự sáng tạo cá nhân. Các em không cần vốn lớn, chỉ cần màu vẽ, ý tưởng và sự chăm chỉ. Qua đó, các em học được cách trân trọng giá trị của lao động thủ công, biết rằng sự sáng tạo có thể trở thành sản phẩm có ích và thậm chí là nguồn thu nhập. Chương sách cũng gieo cho các em bài học về bảo vệ môi trường: thay vì vứt bỏ đồ cũ, ta có thể tái chế, làm mới và bán lại. Đây là sự kết hợp tuyệt vời giữa nghệ thuật, kinh doanh và ý thức xã hội. Tóm lại, Chương 8 không chỉ mở ra một cơ hội kinh doanh nhỏ bé, mà còn giúp trẻ rèn luyện óc sáng tạo, tự tin thể hiện bản thân và nuôi dưỡng tinh thần khởi nghiệp bền vững từ những việc giản dị hàng ngày.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9: Bài thơ Chương 30:
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí
    Lê Đình Hải
    Khi núi cao chẳng khoe mình vời vợi,
    Sông lặng thầm chảy mãi chẳng so đo.
    Trí huệ lớn không cần lời quảng bá,
    Như ánh trăng soi, chẳng nói vẫn tỏa vô bờ.
    Người trí chẳng đứng nơi phô trương lấp lánh,
    Mà chọn nẻo đời âm thầm, giản dị, bình an.
    Bởi càng sâu, biển càng không lên tiếng,
    Càng vĩ đại, lòng càng khiêm nhường muôn ngàn.

    Khiêm nhường là chiếc chìa khóa mở cửa,
    Cho tâm hồn bước vào cõi thấu suốt bao la.
    Người ngạo mạn chỉ thấy mình bé nhỏ,
    Người khiêm cung lại thấy được cả trời xa.

    Không cúi đầu trước sự thật hiển nhiên,
    Nhưng cúi lòng trước bao người đang sống.
    Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thở bình yên,
    Đều dạy ta về nhân sinh rộng mênh mông.

    Người khiêm nhường chẳng vì danh mà nói,
    Cũng chẳng vì lợi lộc mà làm.
    Lời họ cất vang như gió thoảng,
    Nhưng khắc sâu trong lòng người muôn năm.

    Như giọt sương trên lá, trong vắt và lặng lẽ,
    Như ánh bình minh chẳng đợi khen ngợi ai.
    Người trí sáng mang hồn khiêm nhường ấy,
    Trở thành ngọn đèn soi sáng cả ngày mai.

    Khiêm nhường là gốc của nhân nghĩa,
    Là bến an nhiên của trí tuệ thâm sâu.
    Người học đạo mà quên đi điều ấy,
    Sẽ mãi luẩn quẩn trong vòng kiêu ngạo khổ đau.

    Bậc trí chẳng bước lên ngôi cao để ngự,
    Họ chọn ngồi cùng dân, cùng đất, cùng cây.
    Bởi vinh quang chẳng phải là trên đỉnh,
    Mà là gieo hạt bình an giữa đời này.

    Một lời xin lỗi – không làm ta nhỏ bé,
    Một lần cúi đầu – chẳng hạ thấp nhân thân.
    Chỉ kẻ mạnh mới đủ lòng tha thứ,
    Chỉ bậc trí mới khiêm nhường thật chân.

    Khiêm nhường là dòng nước mềm mại,
    Chảy qua đá tảng cũng hóa thành đường.
    Khiêm nhường là cội thông hiên ngang,
    Gió bão quật ngã cây kiêu ngạo,
    Nhưng không làm lung lay dáng đứng khiêm nhường.

    Ai muốn lớn thì phải học làm nhỏ,
    Ai muốn khôn thì trước hết tập lắng nghe.
    Khiêm nhường chẳng phải là che giấu,
    Mà là thấu hiểu mình giữa cõi nhân thế.

    Người đời dễ say trong men chiến thắng,
    Dễ lạc đường khi ngọn gió khen tung.
    Nhưng bậc trí giữ lòng mình tĩnh lặng,
    Lấy khiêm nhường làm mái che vô cùng.

    Ôi, khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Con đường đưa nhân loại tới an yên.
    Không vũ lực, không bạo tàn, không kiêu ngạo,
    Mà chỉ bằng một nụ cười, một tấm lòng hiền.

    Hỡi ai đang khát khao quyền lực,
    Hãy thử cúi đầu nhìn lại chính tâm can.
    Bởi quyền uy lớn nhất không nằm trong tiếng hét,
    Mà trong bàn tay biết nắm chặt… rồi biết buông ngang.

    Khiêm nhường là sự giàu sang không mất,
    Là báu vật không thời gian nào phai.
    Người khiêm cung đi qua đời lặng lẽ,
    Nhưng để lại dấu vĩnh hằng trong trái tim ai.

    Thế giới ngày mai cần nhiều trí tuệ,
    Nhưng trí tuệ ấy phải có gốc khiêm nhường.
    Nếu không, ánh sáng cũng thành ngọn lửa,
    Thiêu rụi nhân gian trong cơn cuồng phong.

    Vậy, ta nguyện chọn đường khiêm nhường bước,
    Đường của bậc trí, của nhân ái vô biên.
    Để mai này, khi hoa đời rơi rụng,
    Vẫn còn hương khiêm cung tỏa khắp mọi miền.
    HNI 5/9: 📕Bài thơ Chương 30: Khiêm nhường – con đường của bậc trí Lê Đình Hải Khi núi cao chẳng khoe mình vời vợi, Sông lặng thầm chảy mãi chẳng so đo. Trí huệ lớn không cần lời quảng bá, Như ánh trăng soi, chẳng nói vẫn tỏa vô bờ. Người trí chẳng đứng nơi phô trương lấp lánh, Mà chọn nẻo đời âm thầm, giản dị, bình an. Bởi càng sâu, biển càng không lên tiếng, Càng vĩ đại, lòng càng khiêm nhường muôn ngàn. Khiêm nhường là chiếc chìa khóa mở cửa, Cho tâm hồn bước vào cõi thấu suốt bao la. Người ngạo mạn chỉ thấy mình bé nhỏ, Người khiêm cung lại thấy được cả trời xa. Không cúi đầu trước sự thật hiển nhiên, Nhưng cúi lòng trước bao người đang sống. Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thở bình yên, Đều dạy ta về nhân sinh rộng mênh mông. Người khiêm nhường chẳng vì danh mà nói, Cũng chẳng vì lợi lộc mà làm. Lời họ cất vang như gió thoảng, Nhưng khắc sâu trong lòng người muôn năm. Như giọt sương trên lá, trong vắt và lặng lẽ, Như ánh bình minh chẳng đợi khen ngợi ai. Người trí sáng mang hồn khiêm nhường ấy, Trở thành ngọn đèn soi sáng cả ngày mai. Khiêm nhường là gốc của nhân nghĩa, Là bến an nhiên của trí tuệ thâm sâu. Người học đạo mà quên đi điều ấy, Sẽ mãi luẩn quẩn trong vòng kiêu ngạo khổ đau. Bậc trí chẳng bước lên ngôi cao để ngự, Họ chọn ngồi cùng dân, cùng đất, cùng cây. Bởi vinh quang chẳng phải là trên đỉnh, Mà là gieo hạt bình an giữa đời này. Một lời xin lỗi – không làm ta nhỏ bé, Một lần cúi đầu – chẳng hạ thấp nhân thân. Chỉ kẻ mạnh mới đủ lòng tha thứ, Chỉ bậc trí mới khiêm nhường thật chân. Khiêm nhường là dòng nước mềm mại, Chảy qua đá tảng cũng hóa thành đường. Khiêm nhường là cội thông hiên ngang, Gió bão quật ngã cây kiêu ngạo, Nhưng không làm lung lay dáng đứng khiêm nhường. Ai muốn lớn thì phải học làm nhỏ, Ai muốn khôn thì trước hết tập lắng nghe. Khiêm nhường chẳng phải là che giấu, Mà là thấu hiểu mình giữa cõi nhân thế. Người đời dễ say trong men chiến thắng, Dễ lạc đường khi ngọn gió khen tung. Nhưng bậc trí giữ lòng mình tĩnh lặng, Lấy khiêm nhường làm mái che vô cùng. Ôi, khiêm nhường – con đường của bậc trí, Con đường đưa nhân loại tới an yên. Không vũ lực, không bạo tàn, không kiêu ngạo, Mà chỉ bằng một nụ cười, một tấm lòng hiền. Hỡi ai đang khát khao quyền lực, Hãy thử cúi đầu nhìn lại chính tâm can. Bởi quyền uy lớn nhất không nằm trong tiếng hét, Mà trong bàn tay biết nắm chặt… rồi biết buông ngang. Khiêm nhường là sự giàu sang không mất, Là báu vật không thời gian nào phai. Người khiêm cung đi qua đời lặng lẽ, Nhưng để lại dấu vĩnh hằng trong trái tim ai. Thế giới ngày mai cần nhiều trí tuệ, Nhưng trí tuệ ấy phải có gốc khiêm nhường. Nếu không, ánh sáng cũng thành ngọn lửa, Thiêu rụi nhân gian trong cơn cuồng phong. Vậy, ta nguyện chọn đường khiêm nhường bước, Đường của bậc trí, của nhân ái vô biên. Để mai này, khi hoa đời rơi rụng, Vẫn còn hương khiêm cung tỏa khắp mọi miền.
    Like
    Love
    Wow
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9: Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”
    [Verse 1]
    Trên đường đời bao la rộng lớn,
    Ai cũng mơ được sáng danh vang.
    Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
    Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
    [Pre-Chorus]
    Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
    Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
    Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
    Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Verse 2]
    Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
    Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
    Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
    Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
    [Pre-Chorus]
    Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
    Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
    Người trí lớn chẳng cần phô trương,
    Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Bridge]
    Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
    Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
    Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
    Mai sau thu hoạch được bình an.
    [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Outro]
    Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
    Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
    Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
    Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    HNI 5/9: 🎵Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí” [Verse 1] Trên đường đời bao la rộng lớn, Ai cũng mơ được sáng danh vang. Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng, Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ. [Pre-Chorus] Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to, Mà là người biết cúi đầu trước sự thật. Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi, Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Verse 2] Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang, Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác. Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình, Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước. [Pre-Chorus] Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời, Trong khiêm cung, ta học được vô hạn. Người trí lớn chẳng cần phô trương, Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Bridge] Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn, Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung. Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng, Mai sau thu hoạch được bình an. [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Outro] Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi, Dẫn bước người đi đến chốn an hòa. Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời, Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    Like
    Love
    Sad
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9 - B37. BÀI THƠ CHƯƠNG 34
    RÈN LUYỆN SỰ ĐỒNG CẢM – Lê Đình Hải

    Đồng cảm không phải bẩm sinh,
    Mà là ánh sáng luyện thành từ tim.
    Nghe nỗi đau của người xa lạ,
    Thấy bóng mình trong bước chân đi tìm.
    Biển rộng đâu chỉ vì sóng,
    Mà vì sông suối hợp dòng hòa tan.
    Con người chẳng sống riêng lẻ,
    Mỗi niềm vui buồn đều nối nhau sang.

    Hãy tập lắng nghe từng giọt,
    Lời chưa nói cũng là tiếng kêu.
    Đừng vội phán xét, chê bai,
    Một ánh nhìn cũng làm lòng tan vỡ.

    Đồng cảm – chiếc cầu vô hình,
    Nối tâm hồn người gần lại gần hơn.
    Trong bóng tối, nó là ngọn nến,
    Dẫn bàn tay run rẩy tìm hơi ấm chung.

    Nếu ai cũng biết đặt mình
    Trong bước chân người đang khập khiễng,
    Thì thế giới sẽ dịu hiền
    Như giọt sương rơi trên bông hoa sớm.

    Đồng cảm không làm ta yếu đuối,
    Mà cho ta sức mạnh dịu dàng.
    Bởi trái tim hiểu được nỗi khác,
    Sẽ bao dung, vững chãi muôn vàn.
    HNI 5/9 - B37. 🏵️🌷🌺📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 34 RÈN LUYỆN SỰ ĐỒNG CẢM – Lê Đình Hải Đồng cảm không phải bẩm sinh, Mà là ánh sáng luyện thành từ tim. Nghe nỗi đau của người xa lạ, Thấy bóng mình trong bước chân đi tìm. Biển rộng đâu chỉ vì sóng, Mà vì sông suối hợp dòng hòa tan. Con người chẳng sống riêng lẻ, Mỗi niềm vui buồn đều nối nhau sang. Hãy tập lắng nghe từng giọt, Lời chưa nói cũng là tiếng kêu. Đừng vội phán xét, chê bai, Một ánh nhìn cũng làm lòng tan vỡ. Đồng cảm – chiếc cầu vô hình, Nối tâm hồn người gần lại gần hơn. Trong bóng tối, nó là ngọn nến, Dẫn bàn tay run rẩy tìm hơi ấm chung. Nếu ai cũng biết đặt mình Trong bước chân người đang khập khiễng, Thì thế giới sẽ dịu hiền Như giọt sương rơi trên bông hoa sớm. Đồng cảm không làm ta yếu đuối, Mà cho ta sức mạnh dịu dàng. Bởi trái tim hiểu được nỗi khác, Sẽ bao dung, vững chãi muôn vàn.
    Like
    Love
    Sad
    9
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9: Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”
    [Verse 1]
    Trên đường đời bao la rộng lớn,
    Ai cũng mơ được sáng danh vang.
    Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
    Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
    [Pre-Chorus]
    Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
    Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
    Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
    Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Verse 2]
    Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
    Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
    Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
    Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
    [Pre-Chorus]
    Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
    Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
    Người trí lớn chẳng cần phô trương,
    Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
    [Chorus]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Bridge]
    Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
    Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
    Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
    Mai sau thu hoạch được bình an.
    [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
    Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
    Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
    Không tự mãn, không ngạo nghễ,
    Trái tim mở ra cho muôn loài.
    Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
    Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
    Ai biết sống giản đơn, chân thật,
    Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
    [Outro]
    Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
    Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
    Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
    Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    HNI 5/9: 🎵Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí” [Verse 1] Trên đường đời bao la rộng lớn, Ai cũng mơ được sáng danh vang. Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng, Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ. [Pre-Chorus] Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to, Mà là người biết cúi đầu trước sự thật. Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi, Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Verse 2] Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang, Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác. Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình, Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước. [Pre-Chorus] Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời, Trong khiêm cung, ta học được vô hạn. Người trí lớn chẳng cần phô trương, Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động. [Chorus] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Bridge] Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn, Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung. Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng, Mai sau thu hoạch được bình an. [Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn] Khiêm nhường – con đường của bậc trí, Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé. Không tự mãn, không ngạo nghễ, Trái tim mở ra cho muôn loài. Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền, Nâng con người lên giữa dòng đời biến động. Ai biết sống giản đơn, chân thật, Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao. [Outro] Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi, Dẫn bước người đi đến chốn an hòa. Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời, Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
    Love
    Like
    Sad
    14
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 5/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 34
    RÈN LUYỆN SỰ ĐỒNG CẢM – Lê Đình Hải

    Đồng cảm không phải bẩm sinh,
    Mà là ánh sáng luyện thành từ tim.
    Nghe nỗi đau của người xa lạ,
    Thấy bóng mình trong bước chân đi tìm.
    Biển rộng đâu chỉ vì sóng,
    Mà vì sông suối hợp dòng hòa tan.
    Con người chẳng sống riêng lẻ,
    Mỗi niềm vui buồn đều nối nhau sang.

    Hãy tập lắng nghe từng giọt,
    Lời chưa nói cũng là tiếng kêu.
    Đừng vội phán xét, chê bai,
    Một ánh nhìn cũng làm lòng tan vỡ.

    Đồng cảm – chiếc cầu vô hình,
    Nối tâm hồn người gần lại gần hơn.
    Trong bóng tối, nó là ngọn nến,
    Dẫn bàn tay run rẩy tìm hơi ấm chung.

    Nếu ai cũng biết đặt mình
    Trong bước chân người đang khập khiễng,
    Thì thế giới sẽ dịu hiền
    Như giọt sương rơi trên bông hoa sớm.

    Đồng cảm không làm ta yếu đuối,
    Mà cho ta sức mạnh dịu dàng.
    Bởi trái tim hiểu được nỗi khác,
    Sẽ bao dung, vững chãi muôn vàn.
    HNI 5/9 - 🏵️🌷🌺📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 34 RÈN LUYỆN SỰ ĐỒNG CẢM – Lê Đình Hải Đồng cảm không phải bẩm sinh, Mà là ánh sáng luyện thành từ tim. Nghe nỗi đau của người xa lạ, Thấy bóng mình trong bước chân đi tìm. Biển rộng đâu chỉ vì sóng, Mà vì sông suối hợp dòng hòa tan. Con người chẳng sống riêng lẻ, Mỗi niềm vui buồn đều nối nhau sang. Hãy tập lắng nghe từng giọt, Lời chưa nói cũng là tiếng kêu. Đừng vội phán xét, chê bai, Một ánh nhìn cũng làm lòng tan vỡ. Đồng cảm – chiếc cầu vô hình, Nối tâm hồn người gần lại gần hơn. Trong bóng tối, nó là ngọn nến, Dẫn bàn tay run rẩy tìm hơi ấm chung. Nếu ai cũng biết đặt mình Trong bước chân người đang khập khiễng, Thì thế giới sẽ dịu hiền Như giọt sương rơi trên bông hoa sớm. Đồng cảm không làm ta yếu đuối, Mà cho ta sức mạnh dịu dàng. Bởi trái tim hiểu được nỗi khác, Sẽ bao dung, vững chãi muôn vàn.
    Love
    Like
    Sad
    15
    4 Comments 0 Shares