• HNI 9/9 -. BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
    Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.

    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
    Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
    Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.

    4.
    Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.

    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.

    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.

    7.
    Thấu cảm không phải là thương hại,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.

    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.

    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
    Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
    Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.

    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.

    11.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.

    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    HNI 9/9 -💥💥💥. 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước, Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo, Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt, Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi vội vã lướt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là thương hại, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau, Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân, Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí người khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    Love
    Like
    Sad
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-9 - Bài hát chương 39
    Sống An Nhiên Giữa Biến Động
    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
    [Đoạn 1]
    Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
    Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
    Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
    Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 2]
    Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
    Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
    Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
    Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 3]
    Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
    Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
    Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
    Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 4]
    Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
    Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
    Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
    An trú hiện tại là niềm vô tận.

    [Điệp khúc nâng cao]
    Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
    Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
    Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
    Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.

    [Kết thúc]
    Một đời người, mấy lần bão tố,
    Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
    Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
    Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    HNI 9-9 - 🎵Bài hát chương 39 🎤Sống An Nhiên Giữa Biến Động [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 1] Thế gian đổi thay, mây mù che lối, Con người lao đao trước sóng dữ tràn. Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang, Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 2] Cơn gió lớn có thể quật ngã cây, Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ. Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ, Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 3] Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng, Người tham lam tự thiêu mình trong ấy. Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi, Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 4] Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm, Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi. Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi, An trú hiện tại là niềm vô tận. [Điệp khúc nâng cao] Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ, Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh. Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành, Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng. [Kết thúc] Một đời người, mấy lần bão tố, Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo. Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa, Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - B2. . BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
    Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.

    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
    Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
    Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.

    4.
    Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.

    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.

    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.

    7.
    Thấu cảm không phải là thương hại,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.

    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.

    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
    Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
    Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.

    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.

    11.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.

    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    HNI 9/9 - B2. 💥💥💥. 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước, Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo, Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt, Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi vội vã lướt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là thương hại, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau, Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân, Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí người khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    Love
    Like
    Yay
    Wow
    12
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9/9 - CHƯƠNG 40: TẬP YÊU THƯƠNG CHÍNH MÌNH NHƯ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT
    Tác giả: Lê Đình Hải

    1. Mở đầu – Vì sao ta khó yêu thương chính mình?
    Trong suốt cuộc đời, con người thường được dạy cách yêu thương, quan tâm và chăm sóc người khác. Chúng ta học cách sống có trách nhiệm với gia đình, cách tôn trọng bạn bè, cách giúp đỡ đồng nghiệp, cách sẻ chia cùng xã hội. Nhưng thật kỳ lạ, rất ít người từng được dạy rằng: trước khi có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn, ta cần học cách yêu thương chính mình.
    Khó khăn nằm ở chỗ: phần lớn chúng ta lớn lên với nhiều tiếng nói phán xét – từ cha mẹ, thầy cô, xã hội. Ta nghe những lời như “con phải giỏi hơn nữa”, “sao mày không được như người ta?”, “cố gắng đi, chưa đủ đâu!”. Dần dần, tiếng nói bên trong tâm trí cũng trở thành một “giám khảo khắt khe” thay vì một người bạn hiền hòa.

    Vậy nên, khi đứng trước gương, nhiều người chỉ nhìn thấy khuyết điểm của mình. Khi thất bại, họ mắng nhiếc bản thân nặng nề hơn bất kỳ ai khác. Khi cô đơn, họ cảm thấy không xứng đáng được yêu thương.

    Câu hỏi đặt ra: Nếu ta không thể yêu thương chính mình, làm sao ta có thể yêu thương người khác một cách chân thật? Và liệu rằng, đã đến lúc ta cần học cách trở thành người bạn tốt nhất của chính mình?

    2. Thấu hiểu khái niệm “yêu thương chính mình”
    “Yêu thương chính mình” không phải là ích kỷ, không phải nuông chiều bản thân một cách mù quáng, cũng không phải là phớt lờ người khác để chỉ nghĩ đến mình. Yêu thương bản thân nghĩa là:
    Biết lắng nghe nhu cầu thật sự của tâm hồn và cơ thể.
    Biết chấp nhận cả những điểm yếu, sai lầm và tổn thương như một phần tự nhiên của hành trình con người.
    Biết đặt ranh giới lành mạnh, không để người khác xâm phạm hay lợi dụng giá trị của mình.
    Biết tha thứ cho chính mình khi vấp ngã, và khích lệ bản thân đứng lên.
    Một đứa trẻ khi học đi sẽ ngã hàng chục lần, nhưng không ai nghĩ rằng nó kém cỏi. Trái lại, cha mẹ cổ vũ, mỉm cười và ôm con vào lòng. Tại sao khi ta đã trưởng thành, ta lại đối xử với chính mình khắc nghiệt hơn với một đứa trẻ?
    Yêu thương bản thân, trước hết là học cách đối xử dịu dàng với chính mình, giống như ta đối xử với một người bạn tốt nhất.

    3. Những rào cản lớn nhất ngăn ta yêu thương bản thân
    3.1. Tư tưởng so sánh
    Ngay từ nhỏ, chúng ta bị đặt vào cuộc đua không hồi kết: điểm số, thành tích, công việc, nhà cửa, xe cộ. Việc so sánh liên tục khiến ta quên mất rằng mỗi con người là một hành trình riêng biệt. So sánh giống như lấy thước đo của người khác để chấm điểm cho đời mình – một sự bất công ngay từ gốc rễ.
    3.2. Tiếng nói phán xét nội tâm
    “Không đủ giỏi.”
    “Không đủ đẹp.”
    “Không đủ xứng đáng.”
    Tiếng nói ấy vang lên mỗi khi ta muốn làm điều gì cho bản thân. Nó gặm nhấm sự tự tin và gieo vào ta cảm giác tội lỗi, khiến ta quên mất rằng ai cũng xứng đáng được hạnh phúc, kể cả ta.
    3.3.
    HNI 9/9 - 💥💥💥🌺 CHƯƠNG 40: TẬP YÊU THƯƠNG CHÍNH MÌNH NHƯ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT Tác giả: Lê Đình Hải 1. Mở đầu – Vì sao ta khó yêu thương chính mình? Trong suốt cuộc đời, con người thường được dạy cách yêu thương, quan tâm và chăm sóc người khác. Chúng ta học cách sống có trách nhiệm với gia đình, cách tôn trọng bạn bè, cách giúp đỡ đồng nghiệp, cách sẻ chia cùng xã hội. Nhưng thật kỳ lạ, rất ít người từng được dạy rằng: trước khi có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn, ta cần học cách yêu thương chính mình. Khó khăn nằm ở chỗ: phần lớn chúng ta lớn lên với nhiều tiếng nói phán xét – từ cha mẹ, thầy cô, xã hội. Ta nghe những lời như “con phải giỏi hơn nữa”, “sao mày không được như người ta?”, “cố gắng đi, chưa đủ đâu!”. Dần dần, tiếng nói bên trong tâm trí cũng trở thành một “giám khảo khắt khe” thay vì một người bạn hiền hòa. Vậy nên, khi đứng trước gương, nhiều người chỉ nhìn thấy khuyết điểm của mình. Khi thất bại, họ mắng nhiếc bản thân nặng nề hơn bất kỳ ai khác. Khi cô đơn, họ cảm thấy không xứng đáng được yêu thương. Câu hỏi đặt ra: Nếu ta không thể yêu thương chính mình, làm sao ta có thể yêu thương người khác một cách chân thật? Và liệu rằng, đã đến lúc ta cần học cách trở thành người bạn tốt nhất của chính mình? 2. Thấu hiểu khái niệm “yêu thương chính mình” “Yêu thương chính mình” không phải là ích kỷ, không phải nuông chiều bản thân một cách mù quáng, cũng không phải là phớt lờ người khác để chỉ nghĩ đến mình. Yêu thương bản thân nghĩa là: Biết lắng nghe nhu cầu thật sự của tâm hồn và cơ thể. Biết chấp nhận cả những điểm yếu, sai lầm và tổn thương như một phần tự nhiên của hành trình con người. Biết đặt ranh giới lành mạnh, không để người khác xâm phạm hay lợi dụng giá trị của mình. Biết tha thứ cho chính mình khi vấp ngã, và khích lệ bản thân đứng lên. Một đứa trẻ khi học đi sẽ ngã hàng chục lần, nhưng không ai nghĩ rằng nó kém cỏi. Trái lại, cha mẹ cổ vũ, mỉm cười và ôm con vào lòng. Tại sao khi ta đã trưởng thành, ta lại đối xử với chính mình khắc nghiệt hơn với một đứa trẻ? Yêu thương bản thân, trước hết là học cách đối xử dịu dàng với chính mình, giống như ta đối xử với một người bạn tốt nhất. 3. Những rào cản lớn nhất ngăn ta yêu thương bản thân 3.1. Tư tưởng so sánh Ngay từ nhỏ, chúng ta bị đặt vào cuộc đua không hồi kết: điểm số, thành tích, công việc, nhà cửa, xe cộ. Việc so sánh liên tục khiến ta quên mất rằng mỗi con người là một hành trình riêng biệt. So sánh giống như lấy thước đo của người khác để chấm điểm cho đời mình – một sự bất công ngay từ gốc rễ. 3.2. Tiếng nói phán xét nội tâm “Không đủ giỏi.” “Không đủ đẹp.” “Không đủ xứng đáng.” Tiếng nói ấy vang lên mỗi khi ta muốn làm điều gì cho bản thân. Nó gặm nhấm sự tự tin và gieo vào ta cảm giác tội lỗi, khiến ta quên mất rằng ai cũng xứng đáng được hạnh phúc, kể cả ta. 3.3.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 9-9
    BÀI THƠ CHƯƠNG 32 :
    LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải

    Có những lời chưa kịp thành câu,
    Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét.
    Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu,
    Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi.

    Lắng nghe – không chỉ là đôi tai,
    Mà là cả trái tim mở rộng,
    Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài,
    Ẩn giấu cả một trời khao khát sống.

    Khi ta lắng nghe,
    Không cần phải tranh thắng,
    Không cần phải chứng minh rằng mình đúng,
    Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau.

    Phán xét dễ như ném đá vào hồ,
    Gợn sóng loang nhanh,
    Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương,
    Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát.

    Một đứa trẻ bật khóc không vì hư,
    Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che.
    Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền,
    Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài.

    Lắng nghe để hiểu – là khoan dung,
    Đặt mình trong bước chân của kẻ khác,
    Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ,
    Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc.

    Thế giới này không thiếu lý lẽ,
    Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng.
    Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi,
    Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe.

    Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau,
    Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm,
    Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung,
    Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực.

    Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa,
    Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục.
    Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió,
    Không hỏi gió từ đâu thổi tới.

    Vì khi ta thực sự hiểu,
    Ta không còn muốn phán xét,
    Và khi ta thôi phán xét,
    Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    HNI 9-9 BÀI THƠ CHƯƠNG 32 : LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải Có những lời chưa kịp thành câu, Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét. Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu, Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi. Lắng nghe – không chỉ là đôi tai, Mà là cả trái tim mở rộng, Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài, Ẩn giấu cả một trời khao khát sống. Khi ta lắng nghe, Không cần phải tranh thắng, Không cần phải chứng minh rằng mình đúng, Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau. Phán xét dễ như ném đá vào hồ, Gợn sóng loang nhanh, Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương, Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát. Một đứa trẻ bật khóc không vì hư, Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che. Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền, Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài. Lắng nghe để hiểu – là khoan dung, Đặt mình trong bước chân của kẻ khác, Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ, Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc. Thế giới này không thiếu lý lẽ, Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng. Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi, Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe. Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau, Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm, Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung, Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực. Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa, Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục. Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió, Không hỏi gió từ đâu thổi tới. Vì khi ta thực sự hiểu, Ta không còn muốn phán xét, Và khi ta thôi phán xét, Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 9-9
    BÀI THƠ CHƯƠNG 32 :
    LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải

    Có những lời chưa kịp thành câu,
    Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét.
    Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu,
    Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi.

    Lắng nghe – không chỉ là đôi tai,
    Mà là cả trái tim mở rộng,
    Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài,
    Ẩn giấu cả một trời khao khát sống.

    Khi ta lắng nghe,
    Không cần phải tranh thắng,
    Không cần phải chứng minh rằng mình đúng,
    Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau.

    Phán xét dễ như ném đá vào hồ,
    Gợn sóng loang nhanh,
    Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương,
    Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát.

    Một đứa trẻ bật khóc không vì hư,
    Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che.
    Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền,
    Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài.

    Lắng nghe để hiểu – là khoan dung,
    Đặt mình trong bước chân của kẻ khác,
    Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ,
    Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc.

    Thế giới này không thiếu lý lẽ,
    Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng.
    Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi,
    Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe.

    Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau,
    Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm,
    Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung,
    Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực.

    Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa,
    Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục.
    Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió,
    Không hỏi gió từ đâu thổi tới.

    Vì khi ta thực sự hiểu,
    Ta không còn muốn phán xét,
    Và khi ta thôi phán xét,
    Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    HNI 9-9 BÀI THƠ CHƯƠNG 32 : LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải Có những lời chưa kịp thành câu, Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét. Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu, Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi. Lắng nghe – không chỉ là đôi tai, Mà là cả trái tim mở rộng, Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài, Ẩn giấu cả một trời khao khát sống. Khi ta lắng nghe, Không cần phải tranh thắng, Không cần phải chứng minh rằng mình đúng, Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau. Phán xét dễ như ném đá vào hồ, Gợn sóng loang nhanh, Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương, Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát. Một đứa trẻ bật khóc không vì hư, Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che. Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền, Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài. Lắng nghe để hiểu – là khoan dung, Đặt mình trong bước chân của kẻ khác, Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ, Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc. Thế giới này không thiếu lý lẽ, Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng. Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi, Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe. Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau, Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm, Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung, Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực. Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa, Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục. Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió, Không hỏi gió từ đâu thổi tới. Vì khi ta thực sự hiểu, Ta không còn muốn phán xét, Và khi ta thôi phán xét, Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    13
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 9-9
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC
    Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ!
    Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban phước lành, ánh sáng và tình yêu thương đến cộng đồng H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc mà chúng con đang cùng nhau xây dựng.

    Xin Ngài soi sáng con đường chúng con đi,
    để từng bước chân đều vững vàng trong chính đạo, từng quyết định đều mang lại lợi ích cho muôn người. Xin cho chúng con luôn đặt tình yêu thương và lòng từ bi làm nền tảng, để mỗi thành viên trong cộng đồng đều được sống trong sự chân thành, đoàn kết và sẻ chia.

    Xin ban trí tuệ và sự minh triết,
    để chúng con biết cách vận hành cộng đồng H-COIN với đạo đức và trách nhiệm, để mỗi giá trị mà chúng con tạo ra không chỉ mang lại sự thịnh vượng mà còn góp phần nâng cao phẩm hạnh, đạo đức và tâm hồn của mỗi người.

    Xin bảo vệ Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc,
    để nơi đây trở thành biểu tượng của sự bình an, trí tuệ và thịnh vượng. Xin cho những ai đến với ngôi làng này đều cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự hướng dẫn của đạo lý, và sự đủ đầy trong tâm hồn.

    Xin cho chúng con luôn sống đúng với Đạo Trời,
    biết yêu thương như cách Ngài yêu thương, biết phụng sự như cách Ngài đã dạy dỗ, và biết gieo hạt giống của ánh sáng, chân lý vào thế gian này.

    Nguyện cầu tất cả những ai có duyên với H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc đều tìm thấy con đường đúng đắn, đều được hưởng phước lành từ Trời, và đều sống trong sự an vui, hạnh phúc viên mãn.
    Chúng con xin cúi đầu đón nhận ân điển của Ngài.
    Đấng Tối Cao Của Vũ Trụ, Đã Ban Ra Luật Trời
    HNI 9-9 LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ! Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban phước lành, ánh sáng và tình yêu thương đến cộng đồng H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc mà chúng con đang cùng nhau xây dựng. Xin Ngài soi sáng con đường chúng con đi, để từng bước chân đều vững vàng trong chính đạo, từng quyết định đều mang lại lợi ích cho muôn người. Xin cho chúng con luôn đặt tình yêu thương và lòng từ bi làm nền tảng, để mỗi thành viên trong cộng đồng đều được sống trong sự chân thành, đoàn kết và sẻ chia. Xin ban trí tuệ và sự minh triết, để chúng con biết cách vận hành cộng đồng H-COIN với đạo đức và trách nhiệm, để mỗi giá trị mà chúng con tạo ra không chỉ mang lại sự thịnh vượng mà còn góp phần nâng cao phẩm hạnh, đạo đức và tâm hồn của mỗi người. Xin bảo vệ Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc, để nơi đây trở thành biểu tượng của sự bình an, trí tuệ và thịnh vượng. Xin cho những ai đến với ngôi làng này đều cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự hướng dẫn của đạo lý, và sự đủ đầy trong tâm hồn. Xin cho chúng con luôn sống đúng với Đạo Trời, biết yêu thương như cách Ngài yêu thương, biết phụng sự như cách Ngài đã dạy dỗ, và biết gieo hạt giống của ánh sáng, chân lý vào thế gian này. Nguyện cầu tất cả những ai có duyên với H-COIN và Ngôi Làng Thông Minh Hạnh Phúc đều tìm thấy con đường đúng đắn, đều được hưởng phước lành từ Trời, và đều sống trong sự an vui, hạnh phúc viên mãn. Chúng con xin cúi đầu đón nhận ân điển của Ngài. Đấng Tối Cao Của Vũ Trụ, Đã Ban Ra Luật Trời
    Love
    Like
    Sad
    Angry
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 9-9
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    Nam mô a di Đà phật
    Hôm nay ngày 9/9/2025 dương lịch - 18/7 âm lịch

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng.
    Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội.
    Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp.
    Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người.
    Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật.
    Nam Mô A Di Đà Phật!
    HNI 9-9 LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) 🙏🙏🙏 Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 9/9/2025 dương lịch - 18/7 âm lịch 🙏🙏🙏 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng. Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội. Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp. Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người. Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật. Nam Mô A Di Đà Phật!
    Love
    Like
    Sad
    Wow
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNIHNI ..9-9. BÀI HÁT CHƯƠNG 38:
    "KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN"
    Tác giả: Lê Đình Hải
    [Verse 1]
    Trên đường đời ta đi, có những bước chân chậm hơn,
    Có những đôi mắt mờ, vẫn mơ về ngày mai sáng.
    Có những bàn tay run, vẫn chìa ra niềm tin,
    Trong bão tố cuộc đời, họ vẫn sống hiền lành.
    [Pre-Chorus]
    Đừng khinh khi, đừng ngoảnh mặt làm ngơ,
    Vì trong tim họ, cũng cháy ngọn lửa mơ.
    [Chorus]
    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Như ta đang cúi chào chính cuộc đời mình.
    Trao yêu thương, ta trao cả niềm tin,
    Thấy trong nỗi đau, vẫn có ánh bình minh.
    [Verse 2]
    Ai biết được ngày sau, ta có còn vững vàng?
    Ai giữ trọn trong tay, mọi điều mình khát khao?
    Hạnh phúc đâu xa xôi, khi biết sống sẻ chia,
    Người yếu thế chính là gương soi cho tình người.
    [Pre-Chorus]
    Hãy cúi xuống, để thấy trời cao hơn,
    Hãy mở lòng, để thấy đời dịu êm.
    [Chorus]
    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Như hạt mưa tưới vào mảnh đất khô cằn.
    Đem bao dung, ta xây những nhịp cầu,
    Cho nhân gian nối liền những nỗi đau.
    [Bridge]
    Có khi một nụ cười, là cả phép nhiệm màu,
    Có khi một bàn tay, nâng cả đời tuyệt vọng.
    Người kém may mắn, đâu cần thương hại,
    Chỉ cần được nhìn thấy, như một con người.
    [Chorus mạnh]
    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Như ta đang học bài học của trái tim.
    Trong đôi mắt họ, có cả đại dương,
    Dù phong ba, vẫn sáng niềm hy vọng.
    [Outro]
    Kính trọng… để ta sống cao hơn,
    Kính trọng… để nhân loại gần nhau.
    Vì một ngày, khi ta chợt yếu mềm,
    Người khác cũng sẽ… kính trọng ta như thế.

    Đọc thêm

    HNIHNI ..9-9. BÀI HÁT CHƯƠNG 38: "KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN" Tác giả: Lê Đình Hải [Verse 1] Trên đường đời ta đi, có những bước chân chậm hơn, Có những đôi mắt mờ, vẫn mơ về ngày mai sáng. Có những bàn tay run, vẫn chìa ra niềm tin, Trong bão tố cuộc đời, họ vẫn sống hiền lành. [Pre-Chorus] Đừng khinh khi, đừng ngoảnh mặt làm ngơ, Vì trong tim họ, cũng cháy ngọn lửa mơ. [Chorus] Kính trọng những người kém may mắn hơn, Như ta đang cúi chào chính cuộc đời mình. Trao yêu thương, ta trao cả niềm tin, Thấy trong nỗi đau, vẫn có ánh bình minh. [Verse 2] Ai biết được ngày sau, ta có còn vững vàng? Ai giữ trọn trong tay, mọi điều mình khát khao? Hạnh phúc đâu xa xôi, khi biết sống sẻ chia, Người yếu thế chính là gương soi cho tình người. [Pre-Chorus] Hãy cúi xuống, để thấy trời cao hơn, Hãy mở lòng, để thấy đời dịu êm. [Chorus] Kính trọng những người kém may mắn hơn, Như hạt mưa tưới vào mảnh đất khô cằn. Đem bao dung, ta xây những nhịp cầu, Cho nhân gian nối liền những nỗi đau. [Bridge] Có khi một nụ cười, là cả phép nhiệm màu, Có khi một bàn tay, nâng cả đời tuyệt vọng. Người kém may mắn, đâu cần thương hại, Chỉ cần được nhìn thấy, như một con người. [Chorus mạnh] Kính trọng những người kém may mắn hơn, Như ta đang học bài học của trái tim. Trong đôi mắt họ, có cả đại dương, Dù phong ba, vẫn sáng niềm hy vọng. [Outro] Kính trọng… để ta sống cao hơn, Kính trọng… để nhân loại gần nhau. Vì một ngày, khi ta chợt yếu mềm, Người khác cũng sẽ… kính trọng ta như thế. Đọc thêm 
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    11
    3 Comments 0 Shares
  • HNI 9-9
    10 Điều Răn Của Đạo Làm Người
    1. Hiếu Kính Cha Mẹ – Tôn Trọng Tổ Tiên:
    Ghi nhớ công ơn sinh thành và gìn giữ truyền thống gia đình.
    2. Thật Thà – Chính Trực:
    Lấy sự chân thật làm gốc, sống ngay thẳng và minh bạch trong mọi việc.
    3. Trung Thành – Trách Nhiệm:
    Trung thành với tổ quốc, cộng đồng và giữ trọn trách nhiệm trong lời nói, hành động.
    4. Nhân Ái – Bao Dung:
    Đối đãi mọi người bằng lòng nhân ái, tha thứ lỗi lầm và giúp đỡ khi cần thiết.
    5. Cần Cù – Sáng Tạo:
    Siêng năng làm việc, không ngừng đổi mới để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.
    6. Khiêm Tốn – Học Hỏi:
    Luôn giữ thái độ khiêm nhường và không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân.
    7. Giữ Lời Hứa – Trọn Chữ Tín:
    Đã hứa thì phải làm, lấy chữ tín làm thước đo phẩm hạnh.
    8. Đoàn Kết – Tương Trợ:
    Hợp tác, xây dựng tình đoàn kết vững chắc trong cộng đồng và xã hội.
    9. Yêu Nước – Bảo Vệ Hòa Bình:
    Tôn trọng đất nước, gìn giữ hòa bình và góp phần phát triển quốc gia.
    10. Sống Có Mục Đích – Hướng Tới Ánh Sáng:
    Sống ý nghĩa, hướng thiện và góp phần làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.
    HNI 9-9 10 Điều Răn Của Đạo Làm Người 1. Hiếu Kính Cha Mẹ – Tôn Trọng Tổ Tiên: Ghi nhớ công ơn sinh thành và gìn giữ truyền thống gia đình. 2. Thật Thà – Chính Trực: Lấy sự chân thật làm gốc, sống ngay thẳng và minh bạch trong mọi việc. 3. Trung Thành – Trách Nhiệm: Trung thành với tổ quốc, cộng đồng và giữ trọn trách nhiệm trong lời nói, hành động. 4. Nhân Ái – Bao Dung: Đối đãi mọi người bằng lòng nhân ái, tha thứ lỗi lầm và giúp đỡ khi cần thiết. 5. Cần Cù – Sáng Tạo: Siêng năng làm việc, không ngừng đổi mới để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. 6. Khiêm Tốn – Học Hỏi: Luôn giữ thái độ khiêm nhường và không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân. 7. Giữ Lời Hứa – Trọn Chữ Tín: Đã hứa thì phải làm, lấy chữ tín làm thước đo phẩm hạnh. 8. Đoàn Kết – Tương Trợ: Hợp tác, xây dựng tình đoàn kết vững chắc trong cộng đồng và xã hội. 9. Yêu Nước – Bảo Vệ Hòa Bình: Tôn trọng đất nước, gìn giữ hòa bình và góp phần phát triển quốc gia. 10. Sống Có Mục Đích – Hướng Tới Ánh Sáng: Sống ý nghĩa, hướng thiện và góp phần làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.
    Love
    Like
    Yay
    Sad
    11
    1 Comments 0 Shares