• HNI 9/9 - Bài hát chương 45
    Lời Nguyện Người Viết Sách

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 1]
    Ta viết cho con cháu mai sau,
    Hiểu rằng dân mới là gốc sâu,
    Một trang sách không chỉ là chữ,
    Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao.
    Ta viết cho nỗi đau nhân thế,
    Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời,
    Để dân biết đứng lên làm chủ,
    Không khuất phục trước bóng tối rã rời.

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 2]
    Ta viết cho từng người dân nhỏ bé,
    Có tiếng nói trong vận mệnh chung,
    Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh,
    Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng.
    Ngòi bút không run trước cường quyền,
    Ngòi bút không mòn trước bạo tàn,
    Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý,
    Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang.

    [Cao trào]
    Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất,
    Cho gió mang đi, cho nước ghi vào,
    Nếu một ngày tim ta ngừng đập,
    Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    HNI 9/9 - 🎵Bài hát chương 45 Lời Nguyện Người Viết Sách [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 1] Ta viết cho con cháu mai sau, Hiểu rằng dân mới là gốc sâu, Một trang sách không chỉ là chữ, Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao. Ta viết cho nỗi đau nhân thế, Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời, Để dân biết đứng lên làm chủ, Không khuất phục trước bóng tối rã rời. [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 2] Ta viết cho từng người dân nhỏ bé, Có tiếng nói trong vận mệnh chung, Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh, Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng. Ngòi bút không run trước cường quyền, Ngòi bút không mòn trước bạo tàn, Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý, Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang. [Cao trào] Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất, Cho gió mang đi, cho nước ghi vào, Nếu một ngày tim ta ngừng đập, Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian. [Điệp khúc cuối] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    Love
    Like
    Wow
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HCOIN 10/9:: LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT)
    Nam mô a di Đà phật
    Hôm nay ngày 10/9/2025 dương lịch - 19/7 âm lịch

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
    Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng.
    Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội.
    Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp.
    Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người.
    Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật.
    Nam Mô A Di Đà Phật!
    HCOIN 10/9:: LỜI CẦU NGUYỆN CHO TẬP ĐOÀN HGROUP & CỘNG ĐỒNG ( ĐỨC PHÂT) 🙏🙏🙏 Nam mô a di Đà phật Hôm nay ngày 10/9/2025 dương lịch - 19/7 âm lịch 🙏🙏🙏 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Chúng con thành kính hướng về Tam Bảo, dâng lên lời cầu nguyện với tất cả lòng thành, nguyện xin ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật soi rọi và che chở cho tập đoàn HGROUP cùng toàn thể cộng đồng. Nguyện cho HGROUP luôn vững bền, phát triển thịnh vượng, là nơi hội tụ những con người tài đức, cùng nhau xây dựng một doanh nghiệp không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu lòng nhân ái, luôn lấy chữ “Tâm” làm gốc, lấy chữ “Tín” làm nền, mang lại giá trị bền vững cho xã hội. Nguyện cho những người đồng hành cùng HGROUP luôn được bình an, mạnh khỏe, trí tuệ sáng suốt, vững bước trên con đường sự nghiệp và cuộc sống. Mỗi thành viên trong cộng đồng đều giữ được tâm từ bi, trí tuệ minh mẫn, biết sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp. Nguyện cho cộng đồng HCoin ngày càng phát triển, mang đến sự thịnh vượng cho tất cả những ai đặt niềm tin và nỗ lực vì nó. Xin cho tất cả những ai đồng hành cùng HCoin đều được an lành, có trí tuệ để vững tin trên con đường phát triển, dùng tài chính như một phương tiện để giúp đời, giúp người. Nguyện cho tất cả chúng sinh trong cõi đời này luôn được an vui, thoát khỏi khổ đau, sống trong ánh sáng từ bi và trí tuệ của Đức Phật. Nam Mô A Di Đà Phật!
    Love
    Like
    Haha
    Sad
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9-9
    Bài thơ chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động

    Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn,
    Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang.
    Ngoài kia sóng dữ vỗ tan,
    Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng.

    Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng,
    Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng.
    Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng,
    Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông.

    Người sống thuận Đạo như mây,
    Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai.
    Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới,
    Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi.

    Thế gian biến động muôn hình,
    Kẻ tham sân giành nhau lợi danh.
    Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen,
    Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh.

    Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy,
    Người an nhiên mỉm cười chậm rãi.
    Biết rằng khổ đau cũng qua,
    Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng.

    Không hoảng loạn trước mất – còn,
    Không sợ hãi trước thắng – thua.
    Đạo là dòng chảy vô hình,
    Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng.

    Người thuận Đạo sống giữa đời,
    Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca.
    Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới,
    Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta.

    An nhiên chẳng phải thờ ơ,
    Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn.
    Biến động chỉ là thử thách,
    Để soi rõ sức mạnh tâm hồn.

    Hãy như tre trước gió lay,
    Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân.
    Hãy như núi đứng ngàn năm,
    Dù phong ba cũng chẳng lung lay.

    Người thuận Đạo không tìm trốn tránh,
    Mà bước vào đời với bước chân vững vàng.
    Không chống cự dòng sông chảy xiết,
    Mà hòa theo để vượt đại dương.

    Khủng hoảng đến, lòng người tan tác,
    Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên.
    Biến động như khói mây bay,
    Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên.

    Đạo không xa, Đạo ngay trong ta,
    Trong hơi thở, trong từng nhịp sống.
    Giữ chánh niệm giữa đời thường,
    Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió.

    Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả,
    Mà tìm bình an giữa chốn phong ba.
    Vì đời đâu mãi phẳng lặng,
    Có bão tố mới rạng trời xanh.
    HNI 9-9 Bài thơ chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn, Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang. Ngoài kia sóng dữ vỗ tan, Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng. Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng, Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng. Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng, Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông. Người sống thuận Đạo như mây, Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai. Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới, Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi. Thế gian biến động muôn hình, Kẻ tham sân giành nhau lợi danh. Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen, Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh. Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy, Người an nhiên mỉm cười chậm rãi. Biết rằng khổ đau cũng qua, Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng. Không hoảng loạn trước mất – còn, Không sợ hãi trước thắng – thua. Đạo là dòng chảy vô hình, Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng. Người thuận Đạo sống giữa đời, Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca. Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới, Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta. An nhiên chẳng phải thờ ơ, Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn. Biến động chỉ là thử thách, Để soi rõ sức mạnh tâm hồn. Hãy như tre trước gió lay, Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân. Hãy như núi đứng ngàn năm, Dù phong ba cũng chẳng lung lay. Người thuận Đạo không tìm trốn tránh, Mà bước vào đời với bước chân vững vàng. Không chống cự dòng sông chảy xiết, Mà hòa theo để vượt đại dương. Khủng hoảng đến, lòng người tan tác, Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên. Biến động như khói mây bay, Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên. Đạo không xa, Đạo ngay trong ta, Trong hơi thở, trong từng nhịp sống. Giữ chánh niệm giữa đời thường, Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió. Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả, Mà tìm bình an giữa chốn phong ba. Vì đời đâu mãi phẳng lặng, Có bão tố mới rạng trời xanh.
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.
    Đoạn 1:
    Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian,
    Người với người nối bởi tình thương tràn.
    Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng,
    Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 2:
    Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời,
    Mỗi điều cam kết là luật của Trời.
    Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua,
    Chỉ có công lý – một lẽ thật thà.
    Điệp khúc:
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Đoạn 3:
    DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên,
    Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên.
    Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông,
    Một nền văn minh – muôn thế hệ trông.
    Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng):
    Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời,
    Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi.
    Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim,
    DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng.

    Coda (kết thúc):
    Từ hôm nay, ta cùng ký thề,
    Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai.
    Hiến Chương Đạo Trời –
    Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    HNI 9/9🎶 Bài Hát Chương 44: Hiến Chương Đạo Trời Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 1: Không còn chia rẽ, chẳng còn dối gian, Người với người nối bởi tình thương tràn. Quyền lực không ở kẻ nắm ngai vàng, Mà ở nhân dân – cộng đồng vững vàng. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 2: Mỗi chữ ghi khắc như sao sáng ngời, Mỗi điều cam kết là luật của Trời. Không ai cao thấp, chẳng ai làm vua, Chỉ có công lý – một lẽ thật thà. Điệp khúc: Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Đoạn 3: DAO là minh chứng, trí tuệ kết liên, Sức mạnh tập thể, lòng người hiển nhiên. Hiến chương soi lối, vượt mọi bão giông, Một nền văn minh – muôn thế hệ trông. Điệp khúc (lặp lớn, hùng tráng): Hiến Chương Đạo Trời – lời thề muôn đời, Ánh sáng công bằng soi khắp muôn nơi. Cộng đồng đứng chung, một nhịp con tim, DAO hóa lời nguyện, minh bạch tận cùng. Coda (kết thúc): Từ hôm nay, ta cùng ký thề, Sống thuận Đạo, muôn đời chẳng phai. Hiến Chương Đạo Trời – Ngọn lửa thiêng soi sáng tương lai.
    Love
    Like
    Haha
    Sad
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - Bài hát chương 45
    Lời Nguyện Người Viết Sách

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 1]
    Ta viết cho con cháu mai sau,
    Hiểu rằng dân mới là gốc sâu,
    Một trang sách không chỉ là chữ,
    Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao.
    Ta viết cho nỗi đau nhân thế,
    Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời,
    Để dân biết đứng lên làm chủ,
    Không khuất phục trước bóng tối rã rời.

    [Điệp khúc]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.

    [Đoạn 2]
    Ta viết cho từng người dân nhỏ bé,
    Có tiếng nói trong vận mệnh chung,
    Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh,
    Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng.
    Ngòi bút không run trước cường quyền,
    Ngòi bút không mòn trước bạo tàn,
    Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý,
    Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang.

    [Cao trào]
    Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất,
    Cho gió mang đi, cho nước ghi vào,
    Nếu một ngày tim ta ngừng đập,
    Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Ta nguyện viết bằng máu tim mình,
    Từng trang giấy hóa thành lời thiêng,
    Không để dân quên nguồn cội,
    Không để đời lạc mất ánh linh thiêng.
    Ngòi bút này là sứ mệnh,
    Ngòi bút này là lời nguyền,
    Ngòi bút này trao trách nhiệm,
    Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    HNI 9/9 - 🎵Bài hát chương 45 Lời Nguyện Người Viết Sách [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 1] Ta viết cho con cháu mai sau, Hiểu rằng dân mới là gốc sâu, Một trang sách không chỉ là chữ, Mà là máu, là hồn, là trách nhiệm cao. Ta viết cho nỗi đau nhân thế, Cho giọt lệ hóa ánh mặt trời, Để dân biết đứng lên làm chủ, Không khuất phục trước bóng tối rã rời. [Điệp khúc] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên. [Đoạn 2] Ta viết cho từng người dân nhỏ bé, Có tiếng nói trong vận mệnh chung, Ta viết để nhắc nhở kẻ mạnh, Quyền lực sinh ra là để phụng sự cùng. Ngòi bút không run trước cường quyền, Ngòi bút không mòn trước bạo tàn, Ngòi bút chỉ cúi đầu trước Chân Lý, Và ngẩng cao cùng Dân Tộc hiên ngang. [Cao trào] Lời nguyện này, ta khắc vào trời đất, Cho gió mang đi, cho nước ghi vào, Nếu một ngày tim ta ngừng đập, Thì trang sách vẫn còn sống, còn reo hò cùng nhân gian. [Điệp khúc cuối] Ta nguyện viết bằng máu tim mình, Từng trang giấy hóa thành lời thiêng, Không để dân quên nguồn cội, Không để đời lạc mất ánh linh thiêng. Ngòi bút này là sứ mệnh, Ngòi bút này là lời nguyền, Ngòi bút này trao trách nhiệm, Để muôn đời còn mãi ánh nhân duyên.
    Love
    Like
    Sad
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 10/9 - B2. BÀI THƠ CHƯƠNG 39: SỐNG AN NHIÊN GIƯÃ BIẾN ĐỘNG

    Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn,
    Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang.
    Ngoài kia sóng dữ vỗ tan,
    Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng.
    Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng,
    Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng.
    Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng,
    Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông.

    Người sống thuận Đạo như mây,
    Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai.
    Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới,
    Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi.

    Thế gian biến động muôn hình,
    Kẻ tham sân giành nhau lợi danh.
    Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen,
    Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh.

    Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy,
    Người an nhiên mỉm cười chậm rãi.
    Biết rằng khổ đau cũng qua,
    Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng.

    Không hoảng loạn trước mất – còn,
    Không sợ hãi trước thắng – thua.
    Đạo là dòng chảy vô hình,
    Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng.

    Người thuận Đạo sống giữa đời,
    Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca.
    Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới,
    Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta.

    An nhiên chẳng phải thờ ơ,
    Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn.
    Biến động chỉ là thử thách,
    Để soi rõ sức mạnh tâm hồn.

    Hãy như tre trước gió lay,
    Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân.
    Hãy như núi đứng ngàn năm,
    Dù phong ba cũng chẳng lung lay.

    Người thuận Đạo không tìm trốn tránh,
    Mà bước vào đời với bước chân vững vàng.
    Không chống cự dòng sông chảy xiết,
    Mà hòa theo để vượt đại dương.

    Khủng hoảng đến, lòng người tan tác,
    Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên.
    Biến động như khói mây bay,
    Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên.

    Đạo không xa, Đạo ngay trong ta,
    Trong hơi thở, trong từng nhịp sống.
    Giữ chánh niệm giữa đời thường,
    Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió.

    Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả,
    Mà tìm bình an giữa chốn phong ba.
    Vì đời đâu mãi phẳng lặng,
    Có bão tố mới rạng trời xanh.
    HNI 10/9 - B2. 💥💥💥📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: SỐNG AN NHIÊN GIƯÃ BIẾN ĐỘNG Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn, Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang. Ngoài kia sóng dữ vỗ tan, Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng. Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng, Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng. Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng, Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông. Người sống thuận Đạo như mây, Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai. Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới, Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi. Thế gian biến động muôn hình, Kẻ tham sân giành nhau lợi danh. Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen, Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh. Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy, Người an nhiên mỉm cười chậm rãi. Biết rằng khổ đau cũng qua, Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng. Không hoảng loạn trước mất – còn, Không sợ hãi trước thắng – thua. Đạo là dòng chảy vô hình, Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng. Người thuận Đạo sống giữa đời, Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca. Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới, Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta. An nhiên chẳng phải thờ ơ, Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn. Biến động chỉ là thử thách, Để soi rõ sức mạnh tâm hồn. Hãy như tre trước gió lay, Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân. Hãy như núi đứng ngàn năm, Dù phong ba cũng chẳng lung lay. Người thuận Đạo không tìm trốn tránh, Mà bước vào đời với bước chân vững vàng. Không chống cự dòng sông chảy xiết, Mà hòa theo để vượt đại dương. Khủng hoảng đến, lòng người tan tác, Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên. Biến động như khói mây bay, Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên. Đạo không xa, Đạo ngay trong ta, Trong hơi thở, trong từng nhịp sống. Giữ chánh niệm giữa đời thường, Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió. Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả, Mà tìm bình an giữa chốn phong ba. Vì đời đâu mãi phẳng lặng, Có bão tố mới rạng trời xanh.
    Like
    Love
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 -Bài thơ: Lời Nguyện Của Người Viết Sách

    Ta viết không vì tên tuổi,
    Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời.
    Trang giấy này là máu tim rơi,
    Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống.
    Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm,
    Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại.
    Không sợ bão, chẳng lùi gian dối,
    Chỉ giữ tâm trong sáng như trời.

    Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ,
    Có giọt nước mát lành soi sáng đời.
    Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời,
    Thấy tương lai không còn bị cướp mất.

    Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc,
    Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn.
    Trang sách này là tiếng kèn ngân vang,
    Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở.

    Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp,
    Không buông bút khi sự thật còn đau.
    Mỗi chương là một bước chân cao,
    Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ.

    Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử,
    Để thế hệ sau không phải lạc loài.
    Một lời hứa khắc sâu trong tim này:
    Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng.

    —Henry Le – Lê Đình Hải—
    HNI 9/9 -📕Bài thơ: Lời Nguyện Của Người Viết Sách Ta viết không vì tên tuổi, Không vì tiếng ngợi ca ngoài đời. Trang giấy này là máu tim rơi, Mỗi con chữ là mạch nguồn thở sống. Ta nguyện đem ngòi bút làm gươm, Xẻ bóng tối, mở lối đường nhân loại. Không sợ bão, chẳng lùi gian dối, Chỉ giữ tâm trong sáng như trời. Ta nguyện viết cho kẻ nghèo khổ, Có giọt nước mát lành soi sáng đời. Viết cho trẻ thơ đôi mắt rạng ngời, Thấy tương lai không còn bị cướp mất. Ta nguyện viết cho dân tộc thức giấc, Không cúi đầu trước cường quyền tham tàn. Trang sách này là tiếng kèn ngân vang, Gọi triệu trái tim cùng chung nhịp thở. Ta nguyện viết không bao giờ thỏa hiệp, Không buông bút khi sự thật còn đau. Mỗi chương là một bước chân cao, Dẫn nhân gian về bến bờ tự chủ. Ta nguyện trao đời niềm tin bất tử, Để thế hệ sau không phải lạc loài. Một lời hứa khắc sâu trong tim này: Viết cho đến khi ánh bình minh rực sáng. —Henry Le – Lê Đình Hải—
    Love
    Like
    Wow
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 10/9 - B3. . BÀI HÁT CHƯƠNG 39 :
    SỐNG AN NHIÊN GIƯÃ BIẾN ĐỘNG
    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
    [Đoạn 1]
    Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
    Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
    Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
    Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 2]
    Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
    Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
    Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
    Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 3]
    Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
    Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
    Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
    Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 4]
    Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
    Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
    Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
    An trú hiện tại là niềm vô tận.

    [Điệp khúc nâng cao]
    Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
    Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
    Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
    Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.

    [Kết thúc]
    Một đời người, mấy lần bão tố,
    Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
    Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
    Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    HNI 10/9 - B3. 💥💥💥. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 39 : 🎤SỐNG AN NHIÊN GIƯÃ BIẾN ĐỘNG [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 1] Thế gian đổi thay, mây mù che lối, Con người lao đao trước sóng dữ tràn. Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang, Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 2] Cơn gió lớn có thể quật ngã cây, Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ. Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ, Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 3] Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng, Người tham lam tự thiêu mình trong ấy. Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi, Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 4] Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm, Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi. Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi, An trú hiện tại là niềm vô tận. [Điệp khúc nâng cao] Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ, Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh. Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành, Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng. [Kết thúc] Một đời người, mấy lần bão tố, Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo. Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa, Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    Like
    Love
    Sad
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8-9
    Bài hát chương 37:
    Học từ những mầm non

    [Đoạn 1]
    Ta tưởng rằng mình khôn ngoan, đã đi hết bao nẻo đường,
    Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ, thấy một trời bao la.
    Chúng dạy ta yêu thương, chẳng cần lý do nào cả,
    Một nụ cười trong sáng, xóa tan muộn phiền.
    [Điệp khúc]
    Học từ những mầm non, từ bước chân chưa vững,
    Từ tiếng cười trong veo, từ giọt nước mắt thật lòng.
    Dù ta đi xa bao nhiêu, trải qua ngàn bão tố,
    Những người nhỏ tuổi hơn vẫn soi sáng đường ta.
    [Đoạn 2]
    Ta thấy sự tò mò, trong câu hỏi chưa có lời,
    Thấy sự can đảm, trong đôi tay bé nhỏ vươn lên.
    Chúng không biết sợ hãi, dám ngã rồi đứng dậy,
    Nhắc ta nhớ chính mình, lúc còn nguyên niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Học từ những mầm non, từ ánh nhìn vô tư,
    Từ cách chúng tha thứ, từ vòng tay ôm chặt.
    Dù ta có lớn lao, mang trí tuệ cuộc đời,
    Nhưng một nụ cười trẻ nhỏ làm ta khiêm nhường.
    [Bridge]
    Có khi ta lạc lối trong vòng xoáy của thời gian,
    Chạy theo những tham vọng, quên mất trái tim hiền.
    Chính những người bé nhỏ, đã nhắc ta dừng lại,
    Lắng nghe từng nhịp đập, để sống thật như xưa.
    [Điệp khúc cao trào]
    Học từ những mầm non, bài học không sách vở,
    Bằng chân thật trong sáng, bằng lòng tin bất tận.
    Trái tim ta rộng hơn, khi nhìn vào đôi mắt ấy,
    Người nhỏ tuổi hơn dạy ta thành người.
    [Kết]
    Hãy cúi xuống lắng nghe,
    Hãy mở lòng nhìn lại,
    Người nhỏ tuổi hơn,
    Chính là thầy của ta.
    Đọc thêm

    Đọc thêm

    HNI 8-9 Bài hát chương 37: Học từ những mầm non [Đoạn 1] Ta tưởng rằng mình khôn ngoan, đã đi hết bao nẻo đường, Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ, thấy một trời bao la. Chúng dạy ta yêu thương, chẳng cần lý do nào cả, Một nụ cười trong sáng, xóa tan muộn phiền. [Điệp khúc] Học từ những mầm non, từ bước chân chưa vững, Từ tiếng cười trong veo, từ giọt nước mắt thật lòng. Dù ta đi xa bao nhiêu, trải qua ngàn bão tố, Những người nhỏ tuổi hơn vẫn soi sáng đường ta. [Đoạn 2] Ta thấy sự tò mò, trong câu hỏi chưa có lời, Thấy sự can đảm, trong đôi tay bé nhỏ vươn lên. Chúng không biết sợ hãi, dám ngã rồi đứng dậy, Nhắc ta nhớ chính mình, lúc còn nguyên niềm tin. [Điệp khúc] Học từ những mầm non, từ ánh nhìn vô tư, Từ cách chúng tha thứ, từ vòng tay ôm chặt. Dù ta có lớn lao, mang trí tuệ cuộc đời, Nhưng một nụ cười trẻ nhỏ làm ta khiêm nhường. [Bridge] Có khi ta lạc lối trong vòng xoáy của thời gian, Chạy theo những tham vọng, quên mất trái tim hiền. Chính những người bé nhỏ, đã nhắc ta dừng lại, Lắng nghe từng nhịp đập, để sống thật như xưa. [Điệp khúc cao trào] Học từ những mầm non, bài học không sách vở, Bằng chân thật trong sáng, bằng lòng tin bất tận. Trái tim ta rộng hơn, khi nhìn vào đôi mắt ấy, Người nhỏ tuổi hơn dạy ta thành người. [Kết] Hãy cúi xuống lắng nghe, Hãy mở lòng nhìn lại, Người nhỏ tuổi hơn, Chính là thầy của ta. Đọc thêm Đọc thêm 
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 10/9 - B3. . BÀI HÁT CHƯƠNG 39 :
    SỐNG AN NHIÊN GIƯÃ BIẾN ĐỘNG
    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
    [Đoạn 1]
    Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
    Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
    Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
    Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 2]
    Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
    Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
    Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
    Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 3]
    Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
    Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
    Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
    Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 4]
    Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
    Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
    Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
    An trú hiện tại là niềm vô tận.

    [Điệp khúc nâng cao]
    Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
    Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
    Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
    Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.

    [Kết thúc]
    Một đời người, mấy lần bão tố,
    Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
    Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
    Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    HNI 10/9 - B3. 💥💥💥. 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 39 : 🎤SỐNG AN NHIÊN GIƯÃ BIẾN ĐỘNG [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 1] Thế gian đổi thay, mây mù che lối, Con người lao đao trước sóng dữ tràn. Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang, Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 2] Cơn gió lớn có thể quật ngã cây, Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ. Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ, Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 3] Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng, Người tham lam tự thiêu mình trong ấy. Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi, Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 4] Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm, Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi. Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi, An trú hiện tại là niềm vô tận. [Điệp khúc nâng cao] Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ, Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh. Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành, Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng. [Kết thúc] Một đời người, mấy lần bão tố, Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo. Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa, Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    Love
    Like
    Sad
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ