VU LAN – ĐỪNG ĐỂ LỜI YÊU THƯƠNG ĐỢI ĐẾN NGÀY MUỘN
Có những cuộc gọi chúng ta luôn nghĩ rằng ngày mai gọi cũng được. Có những bữa cơm nghĩ rằng cuối tuần về ăn cũng chưa muộn. Và có những lời yêu thương cứ mãi giữ trong lòng, để rồi một ngày nhận ra, người mình muốn nói đã không còn ở đó để nghe.
Mùa Vu Lan trở về, những đóa hoa hồng lại được cài lên ngực áo. Hoa đỏ dành cho người còn cha mẹ, hoa trắng dành cho những ai đã mất đi một phần yêu thương lớn nhất. Nhưng phía sau màu hoa ấy là một câu hỏi lặng lẽ: Khi cha mẹ còn hiện hữu trong cuộc đời, chúng ta đã dành cho họ bao nhiêu yêu thương?
Trong guồng quay của cuộc sống hiện đại, nhiều người con rời quê hương để học tập, làm việc, lập gia đình. Khoảng cách giữa những thành phố chỉ vài trăm cây số, nhưng đôi khi khoảng cách giữa một cuộc điện thoại và sự im lặng dài vô tận.
Cha mẹ thường không đòi hỏi nhiều. Họ chờ một cuộc gọi, chờ tiếng bước chân con trở về, chờ một bữa cơm có đủ các thành viên. Những mong ước ấy giản dị đến mức người ta dễ dàng quên mất.
Có người dành cả tuổi trẻ để kiếm tiền, mua cho cha mẹ một căn nhà, một chiếc xe, những món quà. Nhưng điều cha mẹ cần không phải là vật chất. Đó là một người con ngồi xuống bên cạnh, hỏi một câu “Hôm nay mẹ có khỏe không?”
Hiếu thảo không phải là việc lớn lao chỉ có thể làm một lần. Hiếu thảo được tạo nên từ những điều nhỏ mỗi ngày: một cuộc điện thoại khi đang bận, một lần trở về dù đường xa. Là sự kiên nhẫn khi cha mẹ chậm hơn, nhớ kém hơn. Là việc hiểu rằng những người từng chăm sóc ta khi ta chưa biết tự bước đi, rồi cũng có ngày cần chúng ta dìu họ qua những năm tháng cuối đời.
Vu Lan vì thế không chỉ là một mùa lễ. Đó là lời nhắc về thời gian.
Bởi thời gian của cha mẹ và thời gian của chúng ta không giống nhau. Ta luôn nghĩ mình còn nhiều ngày phía trước, nhưng cha mẹ thì không.
Nếu hôm nay cha mẹ vẫn còn, hãy yêu thương khi còn có thể. Nếu đang ở xa, hãy gọi về. Nếu đã lâu chưa trở về nhà, hãy thu xếp một chuyến đi. Đừng chờ đến khi chỉ còn di ảnh trên bàn thờ mới nhận ra một câu nói ngày nào đáng giá đến nhường nào.
Mùa Vu Lan không nhắc chúng ta phải làm điều gì thật lớn. Mùa Vu Lan chỉ nhắc một điều rất nhỏ: Hãy nói lời yêu thương trước khi quá muộn.
Và có lẽ, đó mới là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ “báo hiếu”.