HNI 30/8
BÀI THƠ – CHƯƠNG 43: PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG ĐẾN NĂM 2050
Đường dài hướng tới năm hai nghìn năm mươi,
Việt Nam mang khát vọng sáng ngời tương lai,
Không chỉ giàu mạnh về tài,
Mà còn xanh thắm, lâu dài, bình an.
Phát triển không phải chạy nhanh,
Mà là đi vững, giữ lành ngày mai,
Giữ cho đất, nước, trời xanh,
Giữ từng mạch sống của hành tinh này.
Rừng xanh che chở đất này,
Biển xanh ôm lấy những ngày quê hương,
Sông còn trong trẻo yêu thương,
Cánh đồng vẫn trải sắc hương bốn mùa.
Không vì lợi ích hôm qua,
Mà quên thế hệ mai sau đang chờ,
Mỗi công trình, mỗi giấc mơ,
Đều cần đặt cả tương lai vào lòng.
Năng lượng sạch thắp non sông,
Mặt trời, gió biển hòa cùng ước mơ,
Giảm dần khói bụi, bây giờ,
Để mai con trẻ được chờ bình minh.
Kinh tế xanh – một hành trình,
Sản xuất tiết kiệm, tiêu dùng thông minh,
Tái sinh từng món vật quanh mình,
Kinh tế tuần hoàn, môi sinh vẹn toàn.
Nông nghiệp xanh giữa đồng làng,
Thuận thiên, tiết kiệm, mùa màng tốt tươi,
Người dân sống giữa đất trời,
Làm giàu nhưng vẫn giữ đời bình yên.
Đô thị xanh, phố văn minh,
Nhiều cây, nhiều gió, nhiều tình người hơn,
Giao thông sạch, những con đường,
Đưa thành phố đến một tương lai xanh.
Nhưng xanh không chỉ sắc màu,
Mà còn công bằng giữa giàu nghèo hôm nay,
Không ai bị bỏ lại sau,
Không ai đứng ngoài tương lai đất nước.
Giáo dục gieo những hạt mầm,
Con người hiểu biết, có tâm, có tài,
Biết yêu thiên nhiên, đất trời,
Biết rằng trách nhiệm với đời thuộc ta.
Đến năm hai nghìn năm mươi,
Việt Nam hướng tới một thời phồn vinh,
Kinh tế mạnh, xã hội lành,
Môi trường bền vững, dân tình an vui.
Không phải một giấc mơ xa,
Mà từ từng việc nhỏ ta hôm nay:
Một cây được giữ mỗi ngày,
Một dòng sông sạch, một bàn tay sẻ chia.
Mỗi người góp một ước mơ,
Mỗi doanh nghiệp góp một phần dựng xây,
Mỗi làng, mỗi phố chung tay,
Đất nước sẽ lớn từng ngày vững hơn.
Hai nghìn năm mươi – một chân trời,
Không chỉ là đích đến của thời gian,
Mà là lời hứa Việt Nam
Gửi cho thế hệ muôn vàn mai sau.
Hôm nay ta sống thế nào,
Ngày mai đất nước sẽ trao lại gì?
Nếu gieo trách nhiệm hôm nay,
Mai sau con cháu được ngày bình yên.
Phát triển bền vững – không chỉ là giữ gìn,
Mà là kiến tạo.
Không chỉ nghĩ cho hôm nay,
Mà sống có trách nhiệm với ngày mai.
Để đến năm 2050,
Việt Nam không chỉ giàu mạnh,
mà còn xanh, nhân văn và hạnh phúc.
BÀI THƠ – CHƯƠNG 43: PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG ĐẾN NĂM 2050