01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 9 SỨC MẠNH CỦA THỜI GIAN Một đồng gieo xuống hôm nay, Mai sau góp lại thành cây giữa đời. Tiền đâu tự lớn thành người, Nhờ bao năm tháng vun bồi mà nên. Thời gian chẳng nói gì thêm, Nhưng làm hạt nhỏ lớn lên từng ngày. Một phần tích lũy hôm nay, Ngày mai sinh lãi, tháng ngày sinh thêm. Lãi sinh rồi lại sinh thêm, Từ trong một vốn hóa nên bạc tiền. Như dòng nước nhỏ triền miên, Chảy qua năm tháng thành miền sông sâu. Đừng mong phép lạ nhiệm màu, Chỉ cần bền bỉ trước sau một lòng. Hôm nay góp một đồng công, Ngày mai thành quả trổ bông ngọt ngào. Người đi sớm chẳng lao đao, Bởi dành thời gian để trao cho mình. Không cần vốn lớn ban đầu, Chỉ cần bắt đầu, rồi sau bền lòng. Mười năm chẳng phải hư không, Nếu từng năm tháng vun trồng chẳng ngơi. Hai mươi năm nữa trong đời, Nhìn về quá khứ, thấy thời đã cho. Thời gian chẳng bán chẳng cho, Nhưng ai biết dụng thì no tháng ngày. Một đồng hôm sớm hôm nay, Có khi hơn vạn đồng ngày mai sau. Bởi đời chẳng đợi ai đâu, Cơ hội của sớm mai sau khó tìm. Tiền nhờ thời gian kiếm thêm, Người nhờ kỷ luật dựng nên tương lai. Đừng xem thường những tháng ngày, Một cây đại thụ cũng từ mầm non. Đừng chờ có thật nhiều tiền, Hãy cho thời gian một miền để sinh. Lãi kép không chỉ là tiền, Mà còn là sức của niềm tin bền. Mỗi ngày tiến một bước lên, Một năm nhìn lại, đã nên một đời. Gieo từ khi tuổi còn tươi, Để cho năm tháng nở cười về sau. Tiền tuy nhỏ, chí bền lâu, Thời gian sẽ giúp bạc màu hóa xanh. Ai gieo sớm, ấy khôn lành, Biết cho thời gian đồng hành cùng ta. Chẳng cần giàu có mới mà, Chỉ cần bắt đầu để mà lớn lên. Hôm nay gieo một niềm tin, Ngày mai gặt lấy bình yên trong lòng. Tiền nhờ năm tháng vun trồng, Tự do từ đó nở bông giữa đời.