HNI 02-9

BÀI THƠ CHƯƠNG 31: MÔI TRƯỜNG LÀNH MẠNH – CUỘC ĐỜI AN VUI

 

Sống trong cuộc đời rộng lớn

Ai rồi cũng muốn có người yêu thương

Có người chia sẻ vui buồn

Có nơi trở lại khi đường mỏi chân

 

Gia đình là chốn bình an

Một lời hỏi nhỏ cũng làm ấm lòng

Bữa cơm chẳng cần cao sang

Miễn sao bên cạnh có người đợi nhau

 

Bạn bè quý ở trước sau

Khi vui cùng bước, khi đau cùng ngồi

Chẳng cần nói những lời hay

Chỉ cần chân thật mỗi ngày bên nhau

 

Cuộc đời có lúc bể dâu

Có khi thất bại, có câu muộn phiền

Một người biết lắng nghe mình

Cũng như ngọn lửa giữa miền giá băng

 

Đừng đem giận dữ làm quen

Đừng đem cay nghiệt đặt lên một người

Một câu tử tế trong đời

Đôi khi cứu được một người đang đau

 

Muốn người tôn trọng mình sao

Trước tiên hãy biết trao nhau chân tình

Muốn đời có những nghĩa tình

Hãy gieo tử tế từ mình trước tiên

 

Trong nhà cha mẹ bình yên

Con thơ được lớn giữa miền yêu thương

Vợ chồng biết giữ nếp nhà

Biết nghe, biết nhịn, biết hòa cùng nhau

 

Ngoài kia cuộc sống muôn màu

Mỗi người một cảnh, một câu chuyện đời

Đừng nhìn một thoáng mà thôi

Đã vội phán xét một người đúng sai

 

Có người cười nói mỗi ngày

Mà trong sâu thẳm chất đầy niềm đau

Nếu ta chẳng giúp được nhau

Xin đừng gieo thêm những câu lạnh lòng

 

Cộng đồng muốn được tốt lành

Mỗi người góp một tấm lòng dựng xây

Người trao một chút bàn tay

Người trao kiến thức, người trao nụ cười

 

Chẳng cần làm việc lớn lao

Một lời cảm kích cũng trao ấm tình

Một câu xin lỗi chân thành

Có khi hàn gắn một tình đã xa

 

Mạng đời rộng lớn bao la

Không gian số cũng chính là đời ta

Nói gì hãy nghĩ trước sau

Chia gì hãy giữ một màu tử tâm

 

Tin gì cũng phải kiểm tra

Đừng vì một phút mà làm đau người

Một lời trên mạng mà thôi

Nhưng người đón nhận có khi nhớ hoài

 

Hãy tìm những mối quan hệ

Giúp mình tiến bước, giúp mình tốt hơn

Cùng nhau học hỏi, sẻ chia

Cùng nhau vượt những ngày chưa an lành

 

Cũng đừng cố giữ bên mình

Một người luôn khiến tâm tình tổn thương

Biết rằng ranh giới là cần

Biết rằng từ chối cũng phần yêu ta

 

Yêu người nhưng phải yêu mình

Giữ cho tâm trí một vùng bình an

Không vì làm đẹp lòng ai

Mà quên chăm sóc chính mình mỗi ngày

 

Cuộc đời vốn chẳng dài lâu

Xin đừng để những hờn đau kéo dài

Hôm nay còn gặp còn ngồi

Hãy trao nhau những nụ cười chân tâm

 

Một gia đình biết yêu thương

Sẽ là điểm tựa trên đường gian nan

Một cộng đồng biết sẻ san

Sẽ làm cuộc sống ngập tràn niềm tin

 

Mỗi người góp một chút thôi

Thế gian sẽ bớt những lời tổn thương

Từ trong mái ấm yêu thương

Lan ra phố xá, quê hương, cộng đồng

 

Sống sao cho mỗi người bên

Cảm thấy được quý, được nghe, được nhìn

Để khi ai đó lặng thinh

Ta còn biết hỏi: “Hôm nay ổn không?”

 

Môi trường khỏe, cuộc đời lành

Con người tử tế, tâm mình bình an

Cùng nhau vun đắp tình thân

Cùng nhau kiến tạo muôn phần yêu thương.