02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 11 CẦN VÀ MUỐN Đời người có những ước mong, Có điều thật sự, có lòng muốn thêm. Một bên là thứ cần nên, Một bên ham muốn gọi tên mỗi ngày. Áo kia đã đủ mặc rồi, Thấy người áo mới, lại thôi muốn mình. Điện thoại vẫn chạy bình thường, Nhưng nghe mẫu mới, lòng thường xôn xao. Quán quen cơm đủ ngọt ngào, Thấy nơi sang trọng, lại vào thử xem. Một lần tưởng chẳng đáng thêm, Nhiều lần góp lại thành đêm cuối tuần. Cần là thứ giúp ta cần, Ăn no, mặc ấm, mái nhà bình yên. Học hành, sức khỏe, công việc, Là điều đáng giữ, đáng nên ưu tiên. Muốn là thứ đẹp như tiên, Có thì vui sướng, thiếu liền chẳng sao. Nhưng lòng ham muốn ngọt ngào, Dễ đưa tay ký, dễ trao đồng tiền. Trước khi mua, hãy hỏi mình: “Điều này thật sự cần mình hôm nay?” Nếu không, hãy bước chậm ngay, Cho mình một khoảng để hay nghĩ ngờ. Một ngày rồi lại một ngày, Ham muốn sẽ bớt, lòng này nhẹ hơn. Không mua chẳng phải thiệt hơn, Mà là giữ lấy đồng tiền đáng dùng. Tiền dành cho những điều chung, Cho người mình quý, cho vùng tương lai. Cho khi giông gió kéo dài, Ta còn chỗ dựa, còn vài bình an. Giàu không phải sắm thật sang, Mà là biết chọn thứ mang giá trị. Biết cần, biết đủ, biết gì, Để cho túi nhẹ mà khi lòng giàu. Ngoài kia quảng cáo ngọt ngào, Kéo ta mua sắm biết bao thứ thừa. Nhưng người tỉnh thức chẳng mua, Chỉ vì thiên hạ đang đua với mình. Mỗi lần thắng được ham mình, Là thêm một bước tự tin với đời. Cần thì mạnh dạn mua thôi, Muốn thì cân nhắc, để rồi hãy mua. Tiền không tự mất như mưa, Nó đi từ những lần chưa nghĩ nhiều. Biết cần, biết đủ, biết yêu, Là đang giữ lấy bao điều tương lai.