02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 15 SỐNG DƯỚI KHẢ NĂNG Đời người chẳng phải đua tranh, Ai hơn ai kém, cũng thành phù vân. Giàu đâu ở chỗ áo quần, Mà trong khoảng cách giữa phần thu – chi. Có tiền chớ vội tiêu đi, Có dư chớ vội nghĩ gì xa hoa. Biết mình cần những gì là, Biết đâu là đủ để mà bình an. Sống vừa chẳng phải cơ hàn, Chẳng là khép cửa, chẳng màng niềm vui. Mà là giữ được nụ cười, Sau khi hóa đơn cuối đời đã xong. Người khôn biết giữ dòng sông, Không đem nước sạch đổ trong cuộc đời. Thu vào một, chớ tiêu mười, Để còn khoảng trống cho người tương lai. Khi lương tăng, hãy nhớ hoài, Đừng cho ham muốn kéo dài mức chi. Phần dư giữ lại những khi, Góp thành tài sản, tích thì thành kho. Ngoài kia có những giấc mơ, Nhưng đâu phải thứ đều chờ ta mua. Chiếc xe chẳng quyết hơn thua, Món đồ chẳng khiến ta vừa thành công. Bình an mới thật là giàu, Khi trong tài khoản còn màu tự tin. Có tiền dự phòng trong mình, Đêm nằm chẳng phải giật mình lo âu. Sống dưới khả năng dài lâu, Là gieo khoảng cách nhiệm màu cho ta. Hôm nay bớt một món quà, Ngày mai thêm một mái nhà bình yên. Đừng vì ánh mắt người quen, Mà đem tài sản đổi lên hào nhoáng. Người đời chỉ thấy vẻ ngoài, Chẳng ai trả nợ thay hoài cho ta. Tự do chẳng ở đâu xa, Mà từ việc biết mình là ai thôi. Biết vui trong những điều đời, Không cần vay mượn để rồi mất vui. Tiền không phải để giữ khư khư, Mà dùng đúng chỗ, đúng nhu cầu mình. Dành cho hiện tại an bình, Dành cho tương lai, giữ gìn ngày sau. Sống vừa, chẳng phải sống đau, Mà là sống trước một đầu bình an. Thu nhiều, chi ít, dành phần, Khoảng chênh bé nhỏ dựng dần tự do. Mai này ngoảnh lại không lo, Vì ta đã biết tự cho mình đường. Sống dưới khả năng khiêm nhường, Là mang tự do trên đường dài lâu.