02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 16 KHI ĐỒNG TIỀN BIẾT LÀM Ngày xưa ta phải làm hoài, Đổi công sức lấy những ngày có ăn. Mồ hôi đổi lấy đồng ngân, Tháng qua tháng lại, bao lần ngược xuôi. Nhưng rồi có một ngày thôi, Ta đem tiền vốn đổi đời khác đi. Không còn chỉ nghĩ tiêu gì, Mà lo gieo vốn, để khi sinh lời. Một đồng nếu biết làm người, Có thể tạo thêm những lời tương lai. Tiền nằm chẳng lớn bao nhiêu, Tiền đem tạo vốn, sớm chiều sinh sôi. Tài sản không chỉ để chơi, Mà là thứ giúp đồng thời sinh ra. Một căn nhà, một phần ta, Một doanh nghiệp nhỏ tạo ra dòng tiền. Nhưng đừng mơ chuyện thần tiên, Tiền làm việc cũng cần thêm hiểu mình. Không nên chạy những cuộc tình, Lợi cao chớp mắt, mất mình như chơi. Trước khi bỏ vốn vào nơi, Hãy tìm hiểu kỹ, hãy coi đường dài. Rủi ro luôn đứng bên vai, Lợi nhuận càng lớn, càng cần nghĩ suy. Tiền làm việc chẳng phải gì, Là khi tài sản tạo chi mỗi ngày. Ta không cần bán sức hoài, Mà tiền vẫn có một ngày sinh thêm. Từ người làm việc vì tiền, Ta dần học cách để tiền làm thay. Nhưng không có nghĩa buông tay, Mà là dùng trí để xây tài sản. Tiết kiệm chỉ mới bắt đầu, Đầu tư mới khiến đồng tiền trưởng sinh. Nhưng cần tỉnh táo, thông minh, Không đem tất cả đặt mình vào đâu. Đừng nghe lời hứa nhiệm màu, Đừng ham lợi nhuận quá mau, quá nhiều. Thứ gì càng hứa thật nhiều, Càng nên đặt hỏi bao điều phía sau. Tiền làm việc chẳng nhiệm màu, Mà nhờ kỷ luật trước sau vững vàng. Tích lũy, học hỏi, tính toan, Từng đồng xây dựng một ngàn ngày sau. Đến khi dòng tiền chảy đều, Ta thêm một bước đến điều tự do. Không phải tiền khiến ta no, Mà là biết khiến đồng cho tương lai. Hôm nay học cách đầu tư, Ngày mai tài sản sẽ như cánh đồng. Gieo tiền bằng trí, bằng lòng, Để cho đồng vốn góp dòng tự do.