02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 17 TỪ TIẾT KIỆM ĐẾN ĐẦU TƯ Tiền dành là bước đầu tiên, Gom từng đồng nhỏ dựng nền tương lai. Tiết kiệm chẳng phải giữ hoài, Mà lo nền móng cho ngày tiến xa. Khi trong tay đã có nhà, Có phần dự phòng những khi bất ngờ, Lúc ấy mới tính chuyện chờ, Đem tiền tìm chỗ để cho sinh lời. Đầu tư chẳng phải cuộc chơi, Không nên chỉ thấy người đời kiếm nhanh. Tiền mình chắt chiu bao năm, Càng cần suy xét trước khi xuống tiền. Trước tiên hãy học thật chuyên, Hiểu nơi mình gửi, hiểu miền rủi ro. Đừng nghe lời hứa ấm no, Đừng vì lợi nhuận mà cho hết mình. Thị trường khi nổi khi chìm, Có khi tăng mạnh, có khi xuống dòng. Người chưa hiểu biết mà mong, Đem tiền lao tới, dễ không trở về. Tiết kiệm cho bước trở về, Đầu tư cho những ước thề dài lâu. Một bên giữ lấy ngày sau, Một bên tìm cách làm giàu đồng ngân. Nhưng đừng vội bước quá gần, Khi chưa đủ hiểu, chưa cân được mình. Mỗi người một cảnh, một tình, Khả năng chịu rủi ro cũng khác nhau. Có người đi chậm mà sâu, Có người thích bước thật mau giữa đời. Quan trọng chẳng phải hơn người, Mà là đi đúng con đường của ta. Tiền không phải phép nhiệm màu, Đầu tư chẳng thể biến giàu qua đêm. Muốn cho tài sản lớn thêm, Cần thời gian với một niềm tin khôn. Đừng gom tất cả một chỗ, Đừng đem tương lai đánh cược một lần. Hãy chia theo mức bản thân, Giữ cho mình một khoảng phần bình yên. Tiết kiệm vun gốc vững bền, Đầu tư vun ngọn vươn lên tháng ngày. Từng đồng được đặt đúng tay, Từng năm tích lũy, tương lai đổi dời. Khi ta hiểu rõ cuộc đời, Hiểu tiền, hiểu vốn, hiểu lời, hiểu thua, Đầu tư mới thật đáng mua, Không còn chạy giữa hơn thua thị trường. Gieo tiền bằng trí, bằng đường, Không gieo bằng những lời thương ngọt ngào. Từ dành dụm bước vào sau, Đầu tư có hiểu, ngày sau vững vàng.