02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 19 GIỮA LỜI VÀ RỦI Lợi nhiều ai chẳng ước mong, Nhưng đâu có lãi mà không có phần. Đằng sau mỗi chữ lợi, cần Là bao rủi ro âm thầm đợi ta. Ngoài kia lời hứa thật hoa, Lợi cao, chắc thắng, người ta dễ mềm. Nhưng khi đồng vốn gửi thêm, Mới hay phía trước chẳng êm như lời. Lợi nhuận chẳng phải món quà, Mà thường đánh đổi bằng bao tháng ngày. Có khi phải chịu hao gầy, Có khi chờ đợi, có ngày mất đi. Thị trường chẳng biết nghĩ suy, Lúc lên rực rỡ, lúc thì lao nhanh. Hôm nay tài sản màu xanh, Ngày mai có thể hóa thành gian nan. Rủi ro chẳng phải kẻ thù, Mà là điều phải biết thuở đầu tư. Hiểu mình, hiểu vốn, hiểu từ, Bao nhiêu biến động đủ vừa với ta. Người khôn chẳng chọn lợi cao, Chỉ vì nghe thấy ngọt ngào bên tai. Họ cân giữa được và sai, Giữa điều kỳ vọng với vài mất đi. Có người muốn thắng tức thì, Mà quên rằng vốn đã chi bao ngày. Đồng tiền đâu dễ mọc cây, Một lần sai lối, bao ngày mất công. Đầu tư chẳng phải cầu mong, Mà là tính toán, là lòng kiên tâm. Không nên phó mặc âm thầm, Cho may cho rủi, cho người dẫn đi. Lợi nhuận càng hứa diệu kỳ, Càng nên đặt hỏi: “Điều gì phía sau?” Nếu không giải thích được sao, Thì đừng vội bước vào nơi hiểm mình. Đừng tin chữ “chắc” quá nhanh, Đừng tin lợi nhuận đã dành sẵn cho. Cuộc đời tài chính đâu ngờ, Chẳng ai biết trước ngày giờ ra sao. Hãy chia tài sản làm sao, Để khi một chỗ lao đao, còn đường. Đừng đem tất cả yêu thương, Gửi vào một cửa rồi thường bất an. Muốn đi đường dài vững vàng, Phải quen với những ngày vàng hóa phai. Biết rằng lợi nhuận tương lai, Không bao giờ tách khỏi vài rủi ro. Rủi ro dạy bước thận trọng, Lợi nhuận dạy cách trông mong đúng đường. Cân bằng giữa trí và lòng, Mới mong giữ được tài sản dài lâu. Đừng ham lợi trước mắt mau, Hãy nhìn năm tháng về sau mới bền. Hiểu sâu, tính kỹ, làm quen, Đầu tư tỉnh táo, bình yên đồng hành.