03/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 27 HỌC ĐỂ ĐI XA Học không chỉ để biết nhiều, Mà còn để sống, để yêu cuộc đời. Học cho đôi mắt sáng ngời, Cho bàn tay biết giúp đời tốt hơn. Kiến thức như ngọn đèn hơn, Soi cho ta bước qua cơn tối mờ. Kỹ năng chẳng phải giấc mơ, Mà do rèn luyện từng giờ mà nên. Muốn cho thu nhập vững bền, Trước tiên hãy khiến giá trị tăng lên. Giỏi hơn một chút mỗi ngày, Là thêm một cách mở đường tương lai. Học nghề, học cách làm hay, Học giao tiếp, học những ngày đổi thay. Học công nghệ, học bàn tay, Học sao giải quyết việc ngay hiệu quả. Đừng xem việc học xa xôi, Bởi từng kỹ năng giúp đời đổi thay. Một người giỏi việc hôm nay, Ngày mai có thể nhận ngay giá mình. Tiền thường tìm đến giá trị, Nơi nào giải quyết được điều người cần. Nếu ta càng giỏi chuyên môn, Càng thêm cơ hội, càng hơn thu nhập. Nhưng học chẳng phải học tham, Mà nên chọn thứ mình làm tốt hơn. Đừng gom kiến thức thật nhiều, Mà không áp dụng thành điều có ích. Học rồi phải biết thực hành, Biến điều đã biết thành thành quả thôi. Một giờ học thật sáng ngời, Hơn ngàn giờ lướt những lời ngoài kia. Đừng sợ bắt đầu muộn màng, Miễn còn chịu học, còn mang chí bền. Tuổi nào cũng có thể lên, Nếu ta chịu khó rèn thêm chính mình. Một nghề có thể nuôi thân, Một kỹ năng mới mở phần tương lai. Một lần nâng cấp chính ta, Có khi thay đổi cả nhà, cả đời. Đừng chỉ mong được tăng lương, Hãy làm cho giá trị thường tăng theo. Khi năng lực đã vươn cao, Thu nhập cũng có thêm bao cửa đường. Học là khoản vốn phi thường, Không ai lấy mất, chẳng thường hao đi. Càng dùng càng sáng tư duy, Càng rèn càng thấy mình đi được dài. Tiền rồi có thể đổi thay, Nhưng điều ta giỏi vẫn đầy trong ta. Học hôm nay, giỏi ngày mai, Giá trị tăng mãi, tương lai rộng đường. Đừng ngừng học giữa hành trình, Bởi đời luôn đổi, chính mình phải theo. Học cho nghề nghiệp vươn cao, Học cho thu nhập bước vào tầm xa.