03/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 28 MỞ TRANG SÁCH, MỞ CUỘC ĐỜI Một trang sách mở ra rồi, Như thêm một cửa giữa đời mênh mang. Chữ nằm lặng lẽ trên trang, Mà nghe bao tiếng thời gian vọng về. Một người chẳng thể đi hết, Nhưng qua trang sách biết về muôn nơi. Biết thêm những chuyện trong đời, Hiểu thêm nhân thế, hiểu người, hiểu ta. Sách không chỉ kể chuyện xa, Mà còn soi lại chính ta mỗi ngày. Có khi một chữ trong tay, Làm ta thức tỉnh, đổi thay nghĩ mình. Ngày xưa một kẻ vô minh, Nhờ trang sách nhỏ mà hình thành tâm. Từ điều chưa biết âm thầm, Dần thành hiểu biết, dần làm sáng hơn. Đọc sách chẳng phải đọc nhiều, Mà là đọc kỹ những điều đáng tin. Một trang đọc với tâm mình, Có khi hơn cả trăm nghìn trang qua. Sách hay chẳng hứa giàu sang, Nhưng trao cách nghĩ, mở mang con người. Cho ta biết đúng biết sai, Biết nhìn sự việc bằng vài góc hơn. Có cuốn dạy cách thành công, Có cuốn dạy sống thong dong giữa đời. Có trang nhắc nhở con người, Rằng tiền là dụng, chẳng thời là ta. Có khi đọc sách để mà, Học người đi trước tránh xa lỗi mình. Một đời đâu đủ trải kinh, Nên mượn trí tuệ nhân sinh mà dùng. Đọc rồi đừng để sách nằm, Trên bàn phủ bụi tháng năm chẳng làm. Điều hay phải biến thành tâm, Thành hành động nhỏ âm thầm mỗi ngày. Một trang sách, một đổi thay, Một câu thức tỉnh, một ngày sáng hơn. Một lần thay đổi cách nhìn, Có khi đổi cả hành trình tương lai. Đừng xem đọc sách là chơi, Mà là gieo hạt cho đời trí khôn. Hôm nay đọc một trang hơn, Ngày mai thêm một con đường để đi. Sách trao tri thức diệu kỳ, Nhưng người đọc phải biết gìn, biết suy. Đừng tin tất cả những gì, Chỉ vì nằm giữa trang ghi thành lời. Hãy đọc với một tâm người, Biết suy, biết chọn, biết thời áp dụng. Để cho con chữ nảy mầm, Thành năng lực sống, thành tâm sáng ngời. Một đời có thể ngắn thôi, Nhưng qua trang sách, một đời hóa sâu. Mở trang sách, mở đời nhau, Mở thêm trí tuệ, mở màu tương lai.