05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 2. NGƯỜI KHÁCH HÀNG ĐẦU TIÊN Một ngày khách đến tìm nhau, Mang theo mong ước bạc màu tháng năm. Chẳng là dự án âm thầm, Chẳng mang vóc dáng ngàn tầm lớn lao. Chỉ là một mái nhà bao, Một niềm tin gửi vào nhau thật lòng. Người đi mang một ước mong, Người trao gửi cả tấm lòng dựng xây. Henryle đứng nơi này, Nghe từng câu chuyện đong đầy niềm tin. Anh nhìn ánh mắt gia đình, Thấy trong căn cũ bóng hình ngày mai. Khách hàng đầu tiên hôm nay, Như mầm xanh nhỏ giữa ngày nắng lên. Một mầm chẳng biết lớn thêm, Nhưng mang sức sống nối liền tương lai. DRHOUSES bắt đầu từ ai? Không từ những giấc mộng dài trên cao. Mà từ một chữ ngọt ngào, Làm sao cho trọn niềm trao gửi mình. Một căn nhà được hoàn thành, Một niềm vui nhỏ hóa thành niềm tin. Rồi từ một ánh mắt nhìn, Một câu giới thiệu nối mình với nhau. Hạt mầm gieo xuống ban đầu, Nào ai biết được mai sau thành rừng. Chỉ cần giữ một tấm lòng, Làm điều tử tế, vun trồng niềm tin. Người khách đầu tiên lặng thầm, Mà như mở cửa tháng năm rộng dài. Từ đây một bước chân khai, Cho hành trình mới nối dài ước mơ.