05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 4. BẢN VẼ ĐẦU TIÊN Trên bàn một tấm giấy trắng, Nét chì khẽ chạm, ánh nắng nghiêng nghiêng. Từ trong khoảng trắng vô biên, Một căn nhà nhỏ hiện lên dáng hình. Một phòng đón những bình minh, Một nơi sum họp gia đình sớm hôm. Gian bếp thơm những chờ mong, Bữa cơm giữ trọn ấm nồng yêu thương. Ngoài hiên một khoảng sân vương, Để cho lũ trẻ tìm đường chạy chơi. Một ô cửa đón nắng trời, Một hàng cây đứng bên đời bình yên. Henryle lặng nhìn lên, Từng đường nét nhỏ nối liền ước mơ. Nhà chưa dựng, mái chưa xô, Mà nghe hơi ấm đã chờ đâu đây. Có người gửi gắm tháng ngày, Có người gửi cả tương lai trong nhà. Bản vẽ đâu chỉ nét mà, Mà là mong ước của bao phận người. Từng đường thẳng, một nụ cười, Từng ô cửa nhỏ gọi mời bình minh. Từ trang giấy trắng vô hình, Dựng nên một chốn nghĩa tình mai sau. Có khi bắt đầu từ đâu? Từ bàn tay nhỏ, từ màu chì thôi. Nhưng trong mỗi nét bút rơi, Là bao hy vọng giữa đời gửi trao. Rồi mai nhà sẽ vươn cao, Tường xây, mái ngói, ngọt ngào nắng lên. Nhưng từ nét vẽ đầu tiên, Một tương lai đã gọi tên giữa đời.