07/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 15. THỊ TRƯỜNG KHÔNG NẰM SAU CÁNH CỬA Cửa hàng nép cạnh con đường, Bao năm bán gạch, bán tường, bán cây. Sáng ra mở cửa mỗi ngày, Khách quen ghé lại, rồi quay bước về. Anh từng nghĩ chợ gần kề, Chỉ mong khách đến tìm về cửa anh. Nào hay ngoài những phố xanh, Bao công trình mới đang thành hình kia. Một căn nhà giữa đồng xa, Một công trình mới dựng qua cuối làng. Nơi kia thợ điện đang mang, Nơi này thợ mộc sẵn sàng dựng xây. Vật tư đâu chỉ chất đầy, Nằm im trong kho suốt ngày chờ ai. Thị trường rộng lớn bên ngoài, Chính nơi công trình từng ngày mọc lên. DRHOUSES mở lối quen, Đưa người bán vật liệu đến đúng nơi. Gặp người đang dựng cuộc đời, Gặp người cần gạch, cần vôi, cần hàng. Từ kho hàng nhỏ ngổn ngang, Anh nhìn thấy những công trình tương lai. Mỗi căn nhà, mỗi bàn tay, Đều mang theo một nhu cầu cần trao. Người cần vật liệu hôm nào, Người tìm nguồn tốt, người trao chữ tình. Không còn chỉ bán món mình, Mà cùng công trình dựng hình tương lai. Từng bao xi măng trao tay, Từng viên gạch đỏ góp xây mái nhà. Hàng hóa chẳng chỉ là hàng, Mà là một mảnh bình an gửi đời. Anh dần hiểu được một lời: Muốn đi xa phải mở lời kết giao. Cửa hàng dù có lớn bao, Cũng không bằng mạng lưới trao đúng người. Từ đây anh bước vào đời, Không ngồi chờ khách, không ngồi đợi duyên. Chủ động tìm những công trình, Để cho vật liệu hóa thành mái êm. Ngoài kia cơ hội nhiều thêm, Chỉ chờ người biết nối thêm con đường. Một cửa hàng nhỏ bình thường, Khi nhìn đúng hướng, bốn phương hóa gần.