HNI 8/9
Bài thơ CHƯƠNG 8
CÓ PHÚC LÀ CÓ ĐƯỜNG ĐI
Có phúc chẳng phải trời cho,
Mà do ta sống biết lo cho người.
Một lời tử tế trao đời,
Một bàn tay đỡ, một lời yêu thương.
Đường xa có lúc gió sương,
Có khi giông bão phủ đường tương lai.
Nhưng người biết sống hiền hòa,
Đi trong nghịch cảnh vẫn là có duyên.
Phúc không nằm ở bạc tiền,
Không đo bằng những chức quyền cao sang.
Phúc là khi sống đàng hoàng,
Ra đi để lại bình an cho đời.
Phúc là gieo những nụ cười,
Không đem cay đắng đổi người lấy nhau.
Phúc là biết trước biết sau,
Biết thương người yếu, biết đau nỗi đời.
Ta gieo một hạt giữa đời,
Ngày sau cây lớn xanh tươi bóng lành.
Gieo tâm nhân ái chân thành,
Đến khi giông gió, có người chở che.
Có khi phúc đến rất nhẹ,
Một người xa lạ bỗng nghe ta cần.
Một bàn tay nắm ân cần,
Một lời động viên giúp gần bình tâm.
Đừng mong phúc đến âm thầm,
Mà quên gieo phúc mỗi ngày quanh ta.
Muốn đời rộng mở đường xa,
Trước tiên hãy mở lòng ta với người.
Người cho đi chẳng mất rồi,
Yêu thương càng cho, cuộc đời càng thêm.
Một đời sống đẹp, sống êm,
Là ta xây phúc vững bền mai sau.
Có phúc chẳng có nghĩa giàu,
Mà khi gian khó vẫn nhau một lòng.
Có người bên cạnh khi không,
Có người nâng bước lúc lòng chênh vênh.
Phúc là sống chẳng đua tranh,
Không vì lợi ích mà thành bạc tâm.
Biết dừng trước những lỗi lầm,
Biết tha thứ để âm thầm nhẹ tâm.
Đường đời chẳng phải lúc nào
Cũng bằng phẳng, cũng ngọt ngào như mơ.
Nhưng người sống có chữ “Cho”,
Thường khi lạc bước vẫn còn đường đi.
Bởi đời có luật diệu kỳ,
Những gì ta gửi sẽ đi trở về.
Gieo nhân tử tế, say mê,
Ngày sau quả ngọt tìm về với ta.
Có khi chẳng phải hôm qua,
Cũng không nhất thiết gần xa một ngày.
Nhưng từng việc tốt hôm nay
Đang âm thầm mở một ngày tương lai.
Nếu đời có lúc chông gai,
Xin đừng oán trách, đừng hoài trách ai.
Hãy gieo thêm những điều lành,
Rồi đường phía trước sẽ thành rộng hơn.
Có phúc là có người thương,
Có tâm là có con đường để đi.
Giữa đời muôn nẻo phân ly,
Lòng nhân chính là lối đi trở về.
Sống sao cho đến lúc về,
Nhìn sau dấu bước chẳng hề hổ thẹn.
Không cần danh vọng huy hoàng,
Chỉ cần nhân nghĩa vẫn còn trong tim.
Phúc không ở tận đâu tìm,
Phúc nằm trong chính trái tim mỗi người.
Hôm nay ta sống đẹp đời,
Là ta đang viết nụ cười ngày mai.
Đường đời dù có dài xa,