CHƯƠNG 20
CHO ĐI KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ MẤT ĐI
Giá trị của sự tử tế và tinh thần đóng góp
1. Cho đi – một cách để làm giàu tâm hồn
Trong cuộc đời, chúng ta thường được dạy phải biết tích lũy.
Tích lũy tiền bạc.
Tích lũy kiến thức.
Tích lũy kinh nghiệm.
Tích lũy tài sản.
Nhưng có một thứ càng cho đi, con người càng giàu có: đó là lòng tử tế.
Nhiều người sợ cho đi vì nghĩ rằng cho đi đồng nghĩa với mất đi. Nếu cho người khác tiền, ta sẽ ít tiền hơn. Nếu chia sẻ kiến thức, ta sẽ mất đi lợi thế. Nếu giúp đỡ người khác, ta sẽ tốn thời gian và công sức.
Nhưng có những giá trị không vận hành theo quy luật của vật chất.
Một nụ cười được trao đi không làm người trao mất đi nụ cười. Một lời động viên không làm người nói nghèo đi. Một kiến thức được chia sẻ không làm trí tuệ của người chia sẻ vơi đi. Ngược lại, những điều ấy có thể tạo ra một vòng tròn tốt đẹp: một người được nâng lên sẽ có khả năng nâng người khác lên.
Cho đi, vì thế, không phải là hành động của người yếu thế.
Đó là biểu hiện của một tâm hồn đủ đầy.
2. Giá trị lớn nhất của cho đi không nằm ở thứ ta trao
Có người cho đi rất nhiều tiền nhưng không để lại bao nhiêu tình người.
Có người chẳng có nhiều vật chất, nhưng chỉ bằng một lời nói đúng lúc đã cứu một người khỏi tuyệt vọng.
Điều đó cho chúng ta hiểu rằng: giá trị của cho đi không nằm hoàn toàn ở số lượng, mà nằm ở tấm lòng và tác động mà nó tạo ra.
Một người mẹ dành thời gian lắng nghe con mình – đó là cho đi.
Một người thầy tận tâm truyền cảm hứng cho học trò – đó là cho đi.
Một doanh nhân tạo ra việc làm cho người khác – đó là cho đi.
Một người trẻ dùng kiến thức của mình để giúp cộng đồng – đó là cho đi.
Một người thành công quay trở lại dìu dắt những người đang bắt đầu – đó cũng là cho đi.
Cho đi không nhất thiết phải là những điều lớn lao.
Đôi khi, cho đi chỉ đơn giản là nhìn thấy nỗi khó khăn của một người và không quay mặt bước qua.
3. Tử tế không phải là yếu đuối
Trong một xã hội cạnh tranh, đôi khi người ta nhầm tưởng rằng tử tế là yếu đuối.
Người tử tế dễ bị lợi dụng.
Người biết nhường nhịn bị cho là thiếu bản lĩnh.
Người sẵn sàng giúp người khác bị xem là không biết tính toán.
Nhưng tử tế thực sự không có nghĩa là để người khác chà đạp lên mình.
Tử tế cần đi cùng trí tuệ.
Biết giúp người nhưng cũng biết đặt giới hạn.
Biết tha thứ nhưng không dung túng cái sai.
Biết cho đi nhưng không biến mình thành người phụ thuộc vào sự công nhận.
Biết yêu thương nhưng không đánh mất nguyên tắc.
Một người tử tế có trí tuệ không cho đi một cách mù quáng.
Họ cho đi đúng người, đúng việc, đúng thời điểm và đúng khả năng.
Bởi mục tiêu của cho đi không phải là làm cho người khác yếu đi, mà là giúp họ mạnh hơn, tốt hơn và có khả năng tự đứng trên đôi chân của mình.
4. Cho đi tạo nên giá trị cộng hưởng
Một hạt giống khi nằm trong tay ta chỉ là một hạt giống.
Nhưng khi được gieo xuống đất, nó có thể trở thành một cây.
Cây cho bóng mát.
Cây cho hoa.
Cây cho quả.
Và từ những quả ấy lại có thêm những hạt giống mới.
Lòng tử tế cũng như vậy.
Một hành động đẹp có thể tạo ra một hành động đẹp khác.
Một người được giúp đỡ có thể trở thành người giúp đỡ người khác.
Một đứa trẻ được yêu thương có thể lớn lên với khả năng yêu thương.
Một nhân viên được người lãnh đạo tin tưởng có thể trở thành một nhà lãnh đạo biết tin tưởng người khác.
Đó chính là hiệu ứng lan tỏa của sự tử tế.
Vì vậy, đừng bao giờ nghĩ rằng một việc tốt nhỏ bé là vô nghĩa.
Ta có thể không nhìn thấy ngay kết quả.
Nhưng điều tốt đẹp được gieo xuống hôm nay có thể trở thành bóng mát cho một người nào đó rất lâu về sau.
5. Tinh thần đóng góp – từ “tôi có gì?” đến “tôi có thể làm gì?”
Một xã hội chỉ phát triển khi con người không chỉ hỏi:
“Tôi nhận được gì?”
mà còn biết hỏi:
“Tôi có thể đóng góp điều gì?”
Đó là bước trưởng thành quan trọng của một con người.
Khi còn nhỏ, chúng ta thường nhìn cuộc đời bằng nhu cầu của bản thân.
Tôi muốn gì?
Tôi cần gì?
Tôi được gì?
Nhưng khi trưởng thành, câu hỏi bắt đầu thay đổi:
Tôi có thể giúp ai?
Tôi có thể tạo ra giá trị gì?
Tôi có thể làm cho gia đình tốt hơn như thế nào?
Tôi có thể đóng góp gì cho cộng đồng?
Tôi có thể để lại điều gì cho thế hệ sau?
Khi câu hỏi thay đổi, cuộc đời cũng thay đổi.
Một đời người không chỉ được đo bằng những gì họ sở hữu, mà còn bằng những giá trị họ để lại.
6. Người giàu nhất không phải là người có nhiều nhất
Có những người sở hữu rất nhiều nhưng bên trong lại trống rỗng.
Cũng có những người không sở hữu quá nhiều vật chất nhưng cuộc đời họ lại đầy ý nghĩa.
Bởi sự giàu có thật sự không chỉ nằm trong tài khoản ngân hàng.
Nó còn nằm trong số người tin tưởng ta.
Trong số người sẵn sàng đứng bên cạnh ta.
Trong những gia đình ta đã vun đắp.
Trong những con người ta từng giúp đỡ.
Trong những giá trị ta đã tạo ra.
Và trong những điều tốt đẹp vẫn tiếp tục tồn tại sau khi ta rời khỏi một nơi nào đó.
Tiền bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng không thể mua được ý nghĩa của một cuộc đời.
Ý nghĩa ấy được tạo nên bằng những giá trị mà ta trao cho người khác.
7. Cho đi không cần chờ đến khi giàu
Nhiều người nói:
“Khi nào tôi giàu, tôi sẽ giúp người khác.”
Nhưng có thể đến lúc giàu, họ lại tiếp tục nói:
“Khi nào tôi có nhiều hơn nữa, tôi sẽ cho đi.”
Và rồi cả cuộc đời trôi qua trong sự chờ đợi.
Thực ra, cho đi không bắt đầu khi ta giàu.
Cho đi bắt đầu từ khi ta có một trái tim biết quan tâm.
Ta có thể cho đi thời gian.
Cho đi kiến thức.
Cho đi một cơ hội.
Cho đi một lời động viên.
Cho đi sự tha thứ.
Cho đi kinh nghiệm.
Cho đi một cánh cửa.
Cho đi niềm tin.
Và đôi khi, điều quý giá nhất ta có thể cho một người đang tuyệt vọng chính là câu nói:
“Tôi tin bạn có thể làm được.”
Không phải ai cũng cần tiền từ chúng ta.
Có người chỉ cần một người tin vào họ.
8. Cho đi nhưng không mong cầu được trả lại
Nếu cho đi chỉ để chờ nhận lại, đó là một cuộc trao đổi.
Nếu giúp đỡ chỉ để được ca ngợi, đó là một hình thức tìm kiếm sự công nhận.
Nhưng khi ta cho đi mà không cần người khác biết, không cần họ cúi đầu cảm ơn, không cần cuộc đời lập tức trả lại cho ta, thì lúc đó hành động ấy mới thật sự chạm đến chiều sâu của lòng tử tế.
Đạo Trời có lẽ không vận hành theo cách con người tính toán.
Ta gieo một điều tốt hôm nay, nhưng quả có thể xuất hiện ở một thời điểm khác, dưới một hình thức khác, thậm chí đến với một người khác.
Vì thế, đừng biến lòng tốt thành một bản hợp đồng.
Hãy cho đi vì ta muốn trở thành một con người tốt hơn.
Bởi phần thưởng đầu tiên của người cho đi không phải là thứ nhận được từ bên ngoài.
Phần thưởng lớn nhất chính là sự trưởng thành bên trong chính mình.
9. Cho đi để cùng nhau lớn lên
Một cộng đồng văn minh không phải là nơi chỉ có những người giàu.
Đó là nơi những người có khả năng biết chia sẻ với những người đang cần giúp đỡ; người có kiến thức biết truyền lại kiến thức; người đi trước biết dìu dắt người đi sau; người thành công biết mở đường cho thế hệ kế tiếp.
Khi đó, sự phát triển không còn là cuộc đua của từng cá nhân.
Nó trở thành sự phát triển cộng hưởng.
Tôi tốt hơn – gia đình tôi tốt hơn.
Gia đình tốt hơn – cộng đồng tốt hơn.
Cộng đồng tốt hơn – xã hội tốt hơn.
Xã hội tốt hơn – thế hệ tương lai có một nền tảng tốt hơn.
Đó chính là tinh thần phụng sự.
Không phải hy sinh bản thân một cách mù quáng, mà là dùng năng lực của mình để tạo ra giá trị vượt ra ngoài cái tôi cá nhân.
10. Điều còn lại sau một đời người
Một ngày nào đó, chúng ta sẽ rời khỏi cuộc đời này.
Những căn nhà ta từng sở hữu sẽ thuộc về người khác.
Những chiếc xe ta từng lái sẽ có chủ nhân mới.
Tiền bạc ta tích lũy sẽ được chuyển giao.
Nhưng có những thứ có thể ở lại lâu hơn chúng ta.
Đó là những con người đã trưởng thành nhờ sự dẫn dắt của ta.
Là những cuộc đời đã thay đổi vì một cơ hội ta trao.
Là những người từng đứng dậy vì một bàn tay ta đưa ra.
Là những giá trị tốt đẹp được tiếp tục truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Đó mới là một dạng di sản thực sự.
Vì vậy, hãy sống sao để khi nhìn lại, ta không chỉ nói:
“Tôi đã có bao nhiêu?”
mà có thể bình thản nói:
“Tôi đã làm được điều gì tốt đẹp cho cuộc đời?”
Cho đi không làm chúng ta nhỏ đi.
Nếu cho đi đúng cách, nó làm trái tim rộng hơn, trí tuệ sâu hơn và cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Bởi điều kỳ diệu của lòng tử tế là: càng được trao đi bằng một trái tim chân thành, nó càng có khả năng sinh ra nhiều điều tốt đẹp hơn.
Và có lẽ, đó cũng là một trong những quy luật đẹp nhất của Đạo Trời:
Gieo giá trị – nhận ý nghĩa.
Gieo tử tế – nhận bình an.
Gieo yêu thương – nhận yêu thương.
Gieo phụng sự – nhận một cuộc đời đáng sống.
Cho đi không có nghĩa là mất đi.
Cho đi là cách con người để lại một phần ánh sáng của mình trong cuộc đời này.