HNI 9/9

CHƯƠNG 19. BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ GIÚP MÌNH

Không quên nguồn gốc của thành công

Có một câu hỏi mà mỗi người nên tự hỏi mình khi đã đi được một đoạn đường dài:

“Nếu không có những người đã từng giúp đỡ tôi, liệu tôi có trở thành con người của ngày hôm nay?”

Khi còn ở điểm xuất phát, chúng ta thường nhìn thấy rất rõ những người đã đưa tay kéo mình lên. Nhưng khi đã đứng ở một vị trí cao hơn, có nhiều thành tựu hơn, nhiều tiền bạc hơn, nhiều mối quan hệ hơn, đôi khi con người lại dễ quên mất những ngày mình từng cần đến một lời động viên, một cơ hội, một bàn tay nâng đỡ.

Thành công khiến người ta dễ nhìn về phía trước.

Nhưng lòng biết ơn khiến con người không quên nhìn lại phía sau.

Và có lẽ, một người thật sự trưởng thành không phải là người đã đi được bao xa, mà là người đi rất xa nhưng vẫn nhớ mình đã bắt đầu từ đâu.

 

1. Không ai thành công một mình

Chúng ta thường nói:

“Tôi tự mình làm nên tất cả.”

Nhưng nếu nhìn thật sâu, câu nói ấy hiếm khi hoàn toàn đúng.

Đằng sau một người thành công luôn có những con người khác.

Có cha mẹ đã hy sinh tuổi trẻ để chúng ta có cơ hội trưởng thành.

Có người thầy từng kiên nhẫn chỉ cho ta một điều mà sau này trở thành bước ngoặt của cuộc đời.

Có một người bạn từng tin tưởng ta vào lúc chính ta còn nghi ngờ bản thân.

Có một người cộng sự đã đồng hành trong những ngày khó khăn.

Có một khách