11/09 CHƯƠNG 44 — Ô BÀN CỜ CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊN Buổi sáng hôm ấy, Henryle đứng trước một bàn cờ lớn. Bàn cờ không giống những bàn cờ mà người ta thường nhìn thấy. Nó không có những quân cờ được đặt ngay ngắn. Không có những ô đã được đánh dấu tên. Không có một chiến thắng nào được xác định. Chỉ có những ô vuông nối tiếp nhau, trải dài đến tận cuối căn phòng. Một thành viên trẻ đứng bên cạnh hỏi: “Những ô này là gì?” Henryle không trả lời ngay. Anh đặt một hạt thóc lên ô đầu tiên. Rồi nói: “Đây là những người chúng ta đã kết nối.” Anh chỉ sang những ô khác. “Còn những ô trống kia?” Anh mỉm cười. “Đó là những người chúng ta chưa gặp.” Căn phòng im lặng. Một bàn cờ. Nhưng trong mắt Henryle, đó không còn là một trò chơi. Đó là bản đồ của một tương lai chưa được đặt tên. 1. Những ô trống không phải là khoảng trống Nhìn vào một bàn cờ chưa đầy quân, người ta thường thấy những ô trống. Nhưng Henryle lại nhìn thấy những khả năng. Một ô có thể là một người thợ đang ở một vùng quê nào đó. Họ có tay nghề. Có kinh nghiệm. Có những công trình đã làm rất tốt. Nhưng chưa có ai biết đến họ. Một ô khác có thể là một kiến trúc sư trẻ đang tìm kiếm những người thợ phù hợp. Một ô khác nữa có thể là một gia đình đang chuẩn bị xây căn nhà đầu tiên. Họ không biết tìm ai. Không biết bắt đầu từ đâu. Không biết ai đáng tin. Một ô khác có thể là một doanh nghiệp nhỏ đang tìm đối tác. Một nhà cung cấp đang tìm thị trường. Một người trẻ đang tìm một nghề để bắt đầu cuộc đời. Những ô trống ấy không phải là những con số. Đó là những con người có tên, có gia đình, có ước mơ và có những vấn đề cần được giải quyết. 2. Có những người chưa từng nghe đến DRHOUSES Henryle hiểu rằng một hệ sinh thái dù lớn đến đâu cũng luôn có những người chưa biết đến nó. Có thể họ đang ở một thành phố khác. Một tỉnh khác. Một vùng quê khác. Có thể họ chưa từng nghe cái tên DRHOUSES. Có thể họ không biết rằng ở đâu đó đang có một cộng đồng mà họ có thể thuộc về. Họ vẫn đang sống cuộc sống của mình. Người thợ vẫn đi làm mỗi sáng. Gia đình vẫn tìm kiếm một căn nhà phù hợp. Doanh nghiệp vẫn cố gắng tìm khách hàng. Người trẻ vẫn loay hoay tìm cơ hội. Họ tồn tại. Nhưng chưa được kết nối. Và đó là điều khiến Henryle suy nghĩ nhiều nhất.

8. Có những ô chưa biết bao giờ mới được lấp đầy Henryle biết rằng không phải ngày mai tất cả các ô đều sẽ có tên. Có những người sẽ cần nhiều năm mới xuất hiện. Có những thị trường chưa tồn tại. Có những nghề nghiệp hôm nay chưa ai nghĩ đến. Có những công nghệ chưa được phát minh. Có những nhu cầu mà hiện tại con người chưa biết mình sẽ cần. Vì vậy, không thể vội vàng tuyên bố rằng bàn cờ đã hoàn thành. Một hệ sinh thái thật sự không bao giờ hoàn thành. Bởi khi một ô được lấp đầy, những ô mới lại xuất hiện. Một thành viên mới mang theo những mối quan hệ mới. Một thị trường mới tạo ra những nhu cầu mới. Một công nghệ mới tạo ra những khả năng mới. Một thế hệ mới đặt ra những câu hỏi mới. Bàn cờ vì thế luôn mở rộng. Và đó chính là vẻ đẹp của nó. 9. Không ai biết trước tên của những người sẽ thay đổi tương lai Có lẽ một trong những người quan trọng nhất của DRHOUSES trong hai mươi năm tới hôm nay vẫn chưa biết DRHOUSES là gì. Có thể họ đang ngồi trong một lớp học. Có thể đang học nghề. Có thể đang làm một công việc hoàn toàn khác. Có thể đang sống ở một vùng đất mà hôm nay chưa ai nghĩ đến việc kết nối. Có thể họ còn rất trẻ. Không ai biết. Và chính điều đó khiến tương lai trở nên thú vị. Henryle nhìn những ô trống. Anh không muốn đặt tên cho chúng quá sớm. Bởi nếu đặt tên, người ta dễ nghĩ rằng mình đã biết tương lai. Trong khi tương lai luôn có khả năng làm chúng ta bất ngờ. Có những con người hôm nay vô danh nhưng ngày mai có thể trở thành những mắt xích quan trọng nhất của cả hệ sinh thái. 10. Một ô bàn cờ có thể thay đổi cả bàn cờ Henryle lấy một quân cờ đặt vào một ô trống. Anh hỏi: “Nếu một người mới bước vào đây thì điều gì xảy ra?” Một người trả lời: “Chúng ta có thêm một thành viên.” Henryle lắc đầu : “Không chỉ vậy.” Anh đặt thêm một quân cờ khác. “Người này có thể kết nối với người kia.” Rồi thêm một quân nữa. “Người thứ hai có thể mang đến một khách hàng.” Thêm một quân nữa. “Khách hàng ấy có thể tạo ra một công trình.” Thêm một quân nữa. “Công trình tạo ra việc làm cho nhiều người.” Cả bàn cờ bắt đầu thay đổi. Một người. Một kết nối. Một công trình. Một cơ hội. Một gia đình. Một doanh nghiệp. Một người thợ. Rồi những kết nối mới tiếp tục xuất hiện. Henryle mỉm cười.

Một ô không bao giờ chỉ là một ô. Nó có thể là điểm bắt đầu của hàng trăm ô khác. 11. Chúng ta không đi tìm những con số đẹp Có một thời gian, Henryle từng nghĩ về những con số rất lớn. Một triệu người. Mười triệu. Một trăm triệu. Nhưng càng đi xa, anh càng hiểu rằng những con số ấy chỉ có ý nghĩa khi phía sau chúng là những giá trị thật. Một triệu người nhưng không tạo ra niềm tin thì vẫn là một con số. Một triệu tài khoản nhưng không có sự kết nối thật thì vẫn chỉ là dữ liệu. Một cộng đồng lớn nhưng không giúp được người thợ nào tìm được việc, không giúp được gia đình nào giải quyết vấn đề, không giúp được doanh nghiệp nào phát triển, thì sự lớn ấy có ý nghĩa gì? Vì vậy, Henryle thay đổi câu hỏi. Không còn: “Bao giờ bàn cờ đầy?” Mà là: “Hôm nay chúng ta đã giúp thêm bao nhiêu người tìm được đúng người?” Một kết nối đúng. Một công việc đúng. Một giải pháp đúng. Một cơ hội đúng. Đó mới là những quân cờ có giá trị. 12. Ô cuối cùng vẫn chưa có tên Cuối ngày, Henryle quay lại nhìn bàn cờ. Ô đầu tiên có hạt thóc. Một số ô đã có người. Một số ô đã có những kết nối. Nhưng phần lớn bàn cờ vẫn còn trống. Một thành viên trẻ hỏi: “Bao giờ chúng ta mới lấp đầy được tất cả?” Henryle mỉm cười : “Có lẽ không bao giờ.” Mọi người ngạc nhiên. Anh nói: “Và đó là điều tốt.” “Bởi nếu một ngày tất cả các ô đều được đặt tên, nghĩa là chúng ta đã ngừng tìm kiếm.” “Còn khi vẫn còn những ô trống, nghĩa là vẫn còn người chưa được kết nối.” Vẫn còn người thợ chưa được nhìn thấy. Vẫn còn gia đình chưa tìm được giải pháp. Vẫn còn doanh nghiệp chưa tìm được đối tác. Vẫn còn người trẻ chưa tìm được cơ hội. Vẫn còn những ý tưởng chưa được sinh ra. Vẫn còn những câu chuyện chưa được kể. Henryle đặt tay lên ô cuối cùng. Không có tên. Không có quân cờ. Chỉ là một khoảng trống. Nhưng anh không nhìn nó như một khoảng trống. Anh nhìn nó như một lời mời gọi. Một lời mời dành cho người chưa xuất hiện. Cho người đang ở rất xa. Cho người chưa biết mình sẽ trở thành ai. Cho thế hệ chưa được sinh ra. Và cho những kết nối mà hôm nay chưa ai có thể tưởng tượng. Anh nói: “Đừng cố lấp đầy bàn cờ.” “Hãy làm cho bàn cờ đủ tốt để bất kỳ ai tìm thấy nơi phù hợp của mình.” Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.

Bởi họ hiểu rằng mục tiêu cuối cùng không phải là có một bàn cờ đầy quân. Mục tiêu là tạo ra một nơi mà mỗi người khi bước vào đều có thể tìm thấy giá trị của mình và tạo ra giá trị cho người khác. Henryle nhìn lại hạt thóc ở ô đầu tiên. Một hạt thóc. Một ô bàn cờ. Một người. Một kết nối. Rồi thêm một người. Thêm một kết nối. Không ai biết bàn cờ sẽ mở rộng đến đâu. Không ai biết có bao nhiêu ô chưa được đặt tên. Nhưng hành trình vẫn tiếp tục. Bởi phía ngoài những ô đã có tên là cả một thế giới rộng lớn. Ở đó có những người đang chờ được tìm thấy. Những người đang chờ một cơ hội. Những người đang chờ một lời giới thiệu. Những người đang chờ một bàn tay đưa ra. Và có thể, trong số họ, sẽ có những người một ngày nào đó viết nên chương tiếp theo của DRHOUSES. Henryle bước khỏi bàn cờ. Anh không mang theo quân cờ nào. Chỉ mang theo một niềm tin: Mỗi ô trống là một khả năng. Mỗi kết nối là một khởi đầu. Mỗi con người là một hạt giống. Và nếu những hạt giống ấy được gieo đúng nơi, chăm sóc bằng niềm tin và kết nối bằng giá trị thật, thì một ngày nào đó, bàn cờ không còn chỉ là một bàn cờ. Nó sẽ trở thành một bản đồ của những con người đang cùng nhau xây dựng tương lai. Và ở đâu đó, vẫn còn một ô chưa được đặt tên. Có thể đó là ô dành cho bạn. Có thể đó là ô dành cho một người thợ chưa từng được biết đến. Có thể đó là ô dành cho một gia đình đang chuẩn bị xây ngôi nhà mơ ước. Có thể đó là ô dành cho một người trẻ sẽ thay đổi cả hệ sinh thái. Không ai biết. Nhưng chính vì chưa biết nên chúng ta vẫn phải tiếp tục. Bàn cờ vẫn còn những ô trống. Câu chuyện vẫn còn những trang trắng. Và tương lai vẫn đang chờ những người tiếp theo bước vào.