HNI 12/9
CHƯƠNG 25: SỐNG ĐỂ LẠI GIÁ TRỊ CHO NGƯỜI KHÁC
Ta đến cuộc đời chẳng mang gì cả,
Chỉ đôi bàn tay, một trái tim thôi.
Rồi tháng năm đi qua như dòng chảy,
Ta được gì, và để lại cho đời?
Có người dành cả một đời gom góp,
Nhà thật cao, tài sản chất đầy sân.
Nhưng đến lúc rời xa miền nhân thế,
Có mang theo được một thứ gì chăng?
Bởi cuộc sống đâu đo bằng của cải,
Chẳng phải bao nhiêu tiền có trong tay.
Điều còn lại sau những ngày đã sống
Là yêu thương ta gieo xuống mỗi ngày.
Một lời nói có thể làm ai ấm,
Một bàn tay nâng đỡ lúc gian nan.
Một cơ hội trao cho người đang thiếu,
Có thể làm thay đổi cả tương lai.
Đừng hỏi cuộc đời cho ta bao nhiêu,
Hãy tự hỏi ta đã trao những gì.
Đừng chỉ mong tên mình vang khắp chốn,
Hãy để lòng người nhớ đến khi đi.
Có những người chẳng giàu sang danh vọng,
Nhưng cuộc đời họ đẹp tựa mùa xuân.
Bởi họ sống biết yêu thương, phụng sự,
Đã âm thầm sưởi ấm những tâm hồn.
Có những người đi qua đời rất nhẹ,
Không ồn ào, chẳng cần được ngợi khen.
Nhưng nơi họ từng bước chân đi tới,
Đều có thêm hy vọng được dựng lên.
Một người thầy để lại bao tri thức,
Một người cha để lại những niềm tin.
Một người mẹ để lại tình yêu lớn,
Một người tốt để lại những bình minh.
Ta không nhất thiết phải làm điều lớn,
Mới có thể làm đẹp cuộc đời này.
Một nụ cười, một câu lời tử tế,
Cũng đủ làm ai ấm áp một ngày.
Hãy sống sao khi ngoảnh nhìn năm tháng,
Ta mỉm cười vì đã sống thật sâu.
Không hổ thẹn với những người bên cạnh,
Không tiếc rằng mình đã sống quá mau.
Nếu một ngày tài sản rồi tan biến,
Nếu danh kia cũng theo gió phai mờ,
Thì những điều ta từng trao người khác
Sẽ âm thầm ở lại với thời gian.
Có thể ta chẳng để lại lâu đài,
Chẳng để lại những công trình vĩ đại.
Nhưng nếu một cuộc đời nhờ ta đổi khác,
Thì đời ta đã chẳng sống hoài.
Hãy gieo xuống những hạt mầm tử tế,
Để mai này người khác được nở hoa.
Hãy trao đi những gì ta từng nhận,
Để yêu thương tiếp nối giữa nhân gian.
Bởi giá trị không nằm trong sở hữu,
Mà nằm trong khả năng giúp người lên.
Không phải sống để hơn người khác mãi,
Mà sống sao cho người khác tốt hơn.
Rồi một ngày khi mái đầu bạc trắng,
Ta chẳng còn cần chứng tỏ với đời.
Chỉ mong được nghe một lời rất giản dị:
“Nhờ có người, tôi đã sống