HNI 14/9
CHƯƠNG 40
THÀNH CÔNG CÓ TRÁCH NHIỆM
Thành công đâu chỉ riêng mình,
Không là chiếc áo khoác lên thân người.
Khi ta có được nhiều rồi,
Càng mang trách nhiệm với đời lớn hơn.
Có tiền, xin chớ quên nguồn,
Có danh, xin giữ tâm hồn trong veo.
Có quyền, càng phải biết điều,
Biết nghe tiếng nói của bao phận người.
Gia đình là chốn yêu thương,
Là nơi ta phải biết nhường, biết lo.
Cha mẹ năm tháng đã qua,
Con thơ cần một mái nhà bình yên.
Thành công chẳng phải đứng trên,
Mà là đưa những người bên mình cùng.
Một người đi đến thành công,
Nếu nâng được bạn – càng hồng giá trị.
Ngoài kia còn những cuộc đời,
Còn bao ánh mắt đang chờ sẻ chia.
Một bàn tay nhỏ trao ra,
Có khi thắp sáng một nhà tối tăm.
Đừng xem của cải là tâm,
Đừng đem địa vị cân đong nghĩa tình.
Giàu sang nếu thiếu lòng mình,
Thì bao tài sản cũng thành hư không.
Càng cao, càng phải khiêm nhường,
Càng nhiều, càng biết yêu thương con người.
Bởi đâu ai sống một đời
Chỉ cho riêng mình giữa cõi nhân gian.
Thành công là một hành trang,
Để ta phụng sự, để mang ích đời.
Không chỉ nhận lấy cho mình,
Mà còn gieo hạt niềm tin mỗi ngày.
Một doanh nhân biết dựng xây,
Không quên trách nhiệm với đầy cộng sinh.
Một người lãnh đạo có tình,
Sẽ làm xã hội thêm phần tốt tươi.
Hãy dùng trí tuệ của người,
Dùng tiền, dùng sức, dùng lời dựng xây.
Để khi ngoảnh lại một ngày,
Ta không hổ thẹn với đời đã qua.
Bởi thành công thật trên đời
Không nằm ở chỗ có bao nhiêu tiền.
Mà là khi bước lên thuyền,
Ta đưa được những người bên mình cùng.
Càng nhiều ánh sáng trong tay,
Càng nên soi sáng những ngày tối tăm.
Càng nhiều phúc lộc âm thầm,
Càng nên gieo tiếp cái tâm cho đời.
Thành công không phải điểm dừng,
Mà là khởi điểm để cùng phụng sinh.
Khi ta sống có trách mình,
Thành công mới thật sự thành giá trị.
Mai này tóc bạc, mắt mờ,
Những gì vật chất cũng chờ đổi thay.
Chỉ còn tình nghĩa hôm nay,
Và bao dấu ấn ta gây cho đời.
Có nhiều hơn – hãy cho đi.
Có thành công – hãy biết vì cộng đồng.
Có quyền lực – giữ tấm lòng.
Có tài sản – giữ chữ “Tâm” trong mình.
Bởi đời đẹp nhất khi ta
Không chỉ thành đạt, mà là thành nhân.
Thành công càng lớn càng cần
Một trái tim lớn – biết phần người chung.
Để rồi một lúc cuối đường,
Nhìn về phía trước, nhìn thương cuộc đời,
Ta vui vì đã sống rồi
Không chỉ cho mình – mà cho mọi người.