HNI 14/9

CHƯƠNG 45 : DI SẢN ĐỂ LẠI KHÔNG CHỈ LÀ TIỀN

“Sau khi chúng ta rời đi, điều gì còn ở lại trong lòng những người từng gặp chúng ta?”

Có một ngày ta sẽ bước đi,

Rời căn nhà, rời những gì thân thuộc.

Bao danh lợi một đời từng theo đuổi,

Cuối cùng rồi cũng hóa hư không.

Có một ngày ta chẳng giữ được đồng tiền,

Chẳng mang theo chức quyền, danh vọng.

Những thứ từng khiến ta bao đêm thao thức,

Bỗng nhẹ tênh khi khép lại một đời.

Ta từng nghĩ giàu là có thật nhiều,

Có căn nhà, có xe sang, tài sản.

Nhưng đến cuối hành trình mới hiểu:

Giàu nhất đời là sống chẳng hổ thẹn với mình.

Ta từng nghĩ thành công là đứng cao,

Là được nhiều người biết đến.

Nhưng rồi ta hiểu một điều giản dị:

Được người thương quý mới là thành công.

Tiền có thể mua một căn nhà,

Nhưng chẳng mua được mái ấm.

Tiền có thể mua một chiếc giường,

Nhưng chẳng mua được giấc ngủ bình yên.

Tiền có thể mua thức ăn,

Nhưng chẳng mua được vị ngon của hạnh phúc.

Tiền có thể mua thuốc men,

Nhưng chẳng mua được một ngày tuổi trẻ.

Tiền có thể mua một chiếc đồng hồ,

Nhưng chẳng mua thêm được thời gian.

Tiền có thể mua rất nhiều thứ trên đời,

Nhưng không mua được một lần sống lại.

Vậy nên khi còn có thể,

Hãy yêu thương người bên cạnh mình.

Hãy nói một lời chân thành khi còn kịp,

Hãy ôm người thân khi vòng tay còn đủ ấm.

Đừng đợi đến ngày mất đi,

Mới nhận ra người ấy từng quan trọng.

Đừng đợi đến khi tóc bạc,

Mới tiếc những tháng năm chưa kịp yêu thương.

Di sản đâu