HNI 18/9

BÀI THƠ CHƯƠNG 4 : BIẾT SAI NHƯNG VẪN CỐ CHẤP

Có những con đường biết là sai,

Mà sao ta vẫn bước miệt mài?

Biết lời đã nói làm người đau,

Vẫn giữ trong lòng một chữ “tôi”.

Biết mình nóng giận, vẫn hơn thua,

Biết mình ích kỷ, chẳng chịu chừa.

Biết mình sai trái trong câu nói,

Vẫn cố biện minh đến tận cùng.

Có khi chẳng phải ta không biết,

Chỉ vì cái tôi chẳng chịu thua.

Sợ rằng nhận lỗi mình yếu đuối,

Nên cứ quay lưng với sự thật.

Nhưng đời vốn chẳng vì ta cố,

Mà biến điều sai thành đúng đâu.

Một lần cố chấp, thêm một bước,

Có thể xa dần những người thương.

Người khôn không phải không từng lỗi,

Mà biết dừng chân trước vực sâu.

Biết sai thì sửa, không che giấu,

Biết đau thì học cách trưởng thành.

Xin đừng lấy lý do làm áo,

Khoác lên sai lầm để tự tin.

Xin đừng lấy cái tôi làm khiên,

Che đi sự thật ở trong mình.

Can đảm nhất không là chiến thắng,

Một người ngoài cuộc ở phía xa.

Can đảm nhất là nhìn chính mình,

Và nói: “Tôi sai, tôi nhận rồi.”

Nhận lỗi chẳng làm ta nhỏ bé,

Cúi đầu không phải mất uy danh.

Một người dám nhận phần sai trái,

Mới thật sự làm chủ chính mình.

Bởi lẽ cuộc đời luôn nhắc nhở:

Không ai hoàn hảo giữa nhân gian.

Điều làm nên giá trị một người,

Là cách đứng lên sau vấp ngã.

Đừng cố thắng người bằng lý lẽ,

Khi lòng mình biết đã sai rồi.

Có những chiến thắng càng cố giữ,

Càng khiến tâm hồn hóa chơi vơi.

Đôi khi nhường một câu tranh luận,

Lại giữ được một mối tình thân.

Đôi khi nhận lỗi không cần nói,

Lại mở một con đường bình an.

Cái tôi nếu được nuôi quá lớn,

Sẽ khiến con người chẳng thấy nhau.

Một đời cứ mãi tìm phần thắng,

Cuối cùng còn lại những gì đâu?

Hãy học cúi đầu khi cần thiết,

Học lời xin lỗi thật chân thành.

Học sửa sai bằng từng hành động,

Thay vì hứa hẹn những lời hay.

Vì đời chẳng sợ người từng mắc lỗi,

Chỉ sợ người biết lỗi vẫn làm.

Chẳng sợ một lần ta thất bại,

Chỉ sợ cố chấp mãi không thay.

Sai không đáng sợ bằng không sửa,

Thua không đáng sợ bằng không học.

Ngã không đáng sợ bằng nằm mãi,

Cố chấp mới là chiếc khóa đời.

Hãy thắng chính mình trong khoảnh khắc,

Khi lòng muốn giữ lấy hơn thua.

Hãy chọn sự thật thay biện hộ,

Chọn bình an thay những giận hờn.

Một lời nhận lỗi có thể muộn,

Nhưng còn hơn chẳng nói bao giờ.

Một bước quay về tuy rất khó,

Nhưng mở tương lai phía trước ta.

Đừng để ngày mai nhìn quá khứ,

Thấy mình từng biết đúng, biết sai,

Nhưng vì tự ái và cố chấp,

Đánh mất những người chẳng trở lại.

Người trưởng thành hiểu rằng cuộc sống

Không phải lúc nào cũng thắng thua.

Có những lúc cần mình nhường bước,

Để giữ trong tim một chữ Tâm.

Và nếu hôm nay ta biết mình sai,

Xin đừng chờ đến một ngày mai.

Hãy sửa từ chính điều nhỏ nhất,

Để lòng thanh thản bước đường dài.

Bởi chiến thắng lớn nhất đời người

Không phải hơn được một người nào.

Mà là thắng được lòng cố chấp,

Thắng cái tôi ở tận trong mình.

Khi biết sai và biết sửa sai,

Con người không yếu — lại mạnh hơn.

Bởi từ khoảnh khắc dám đối diện,

Ta bắt đầu trưởng thành thật rồi.

Xin hãy nhớ một điều giản dị:

Biết sai — hãy sửa.

Biết đau — hãy thương.

Biết mình chưa đúng — hãy học.

Biết mình đã lầm — hãy quay về.

Vì sau cùng, điều đáng quý nhất

Không phải ta chưa từng sai lầm,

Mà là sau bao lần vấp ngã,

Ta vẫn chọn trở thành người tốt hơn.