HNI 18/9

BÀI THƠ CHƯƠNG 5 : SĨ DIỆN – CHIẾC DÂY TRÓI VÔ HÌNH

Có những sợi dây chẳng nhìn thấy,

Mà trói con người suốt tháng năm.

Không phải xiềng gông, không ổ khóa,

Chỉ là sĩ diện ở trong tâm.

Sợ người chê trách, sợ người nói,

Sợ ánh mắt đời nhìn xuống mình.

Sợ một lần thừa nhận mình yếu,

Nên cứ mang hoài chiếc mặt nạ.

Có lúc trong lòng đầy mệt mỏi,

Ngoài môi vẫn nói: “Tôi ổn mà!”

Có lúc muốn khóc nhưng cố cười,

Chỉ vì sợ người nhìn thấy yếu.

Có những người biết mình cần giúp,

Nhưng chẳng bao giờ dám mở lời.

Thà bước một mình trong im lặng,

Còn hơn để lộ sự chênh vênh.

Sĩ diện khiến ta không xin lỗi,

Dẫu biết mình sai tự bao giờ.

Sĩ diện khiến ta không chịu bước,

Dẫu trong lòng muốn trở về thôi.

Có khi chỉ một câu rất nhỏ:

“Xin lỗi nhé!” — khó đến thế sao?

Có khi một tiếng: “Tôi cần bạn!”

Lại cứu một người khỏi vực sâu.

Ta thường muốn mình luôn mạnh mẽ,

Luôn đúng, luôn giỏi, chẳng thua ai.

Nhưng cuộc đời đâu ai hoàn hảo,

Và chẳng ai mạnh mãi trên đời.

Người mạnh chẳng phải người không yếu,

Mà là dám nhận lúc yếu mềm.

Dám nói thật lòng khi cần giúp,

Dám nhờ một bàn tay kéo lên.

Đừng sống chỉ để làm vừa mắt

Những người chẳng bước hộ đường ta.

Đừng để lời đời làm chiếc thước

Đo giá trị thật của chính mình.

Có người cả đời đi tìm tiếng

Khen ngợi của thiên hạ bên ngoài.

Đến khi ngoảnh lại nhìn năm tháng,

Mới hay mình đã đánh mất mình.

Sĩ diện đôi khi mang dáng vẻ

Của tự trọng, của chữ tự tin.

Nhưng tự trọng giúp ta đứng thẳng,

Còn sĩ diện khiến trái tim đau.

Tự trọng là biết mình có giá,

Không cần chà đạp lấy người kia.

Sĩ diện là sợ người nhìn thấp,

Nên cố chứng minh mình hơn người.

Tự trọng giúp ta sống tử tế,

Sĩ diện đẩy ta đến hơn thua.

Một bên giữ lại phần nhân cách,

Một bên trói chặt chính tâm hồn.

Có những cuộc đời vì sĩ diện

Mà bỏ mất một mối duyên lành.

Có những gia đình vì tự ái

Mà chẳng còn ngồi cạnh bên nhau.

Có những người cha không nói được

Một lời yêu thương với con mình.

Có những người mẹ ôm thương nhớ,

Nhưng chẳng chịu bước trước một lần.

Có những người bạn từng thân thiết,

Chỉ vì một chuyện nhỏ xa nhau.

Ai cũng chờ người kia lên tiếng,

Để rồi năm tháng hóa vực sâu.

Nếu hôm nay lòng còn thương nhớ,

Sao không bước tới nói một lời?

Nếu hôm nay ta còn cơ hội,

Sao phải đợi đến lúc xa xôi?

Đừng để sĩ diện làm ta mất

Những điều quý giá nhất trên đời.

Một lời xin lỗi đâu làm thấp,

Một lời yêu thương chẳng mất gì.

Hãy tháo sợi dây đang trói buộc,

Sợi dây mang tên “sợ người chê”.

Hãy sống chân thành hơn một chút,

Để lòng được nhẹ bước đi về.

Không cần chứng minh mình vĩ đại,

Không cần ai cũng phải công nhận.

Giá trị con người nằm trong cách

Ta sống ra sao giữa cuộc đời.

Nếu có lúc ta cần phải khóc,

Hãy để nước mắt được tuôn rơi.

Nếu có lúc lòng cần được nghỉ,

Hãy cho mình một khoảng bình yên.

Nếu có lúc ta cần xin lỗi,

Hãy nói ngay khi vẫn còn người.

Nếu có lúc cần xin giúp đỡ,

Hãy đưa bàn tay chẳng ngại ngần.

Bởi chẳng ai cười người chân thật,

Mà chỉ đáng tiếc những con người

Suốt một đời khoác lên chiếc áo

Cứng cỏi bên ngoài, yếu bên trong.

Đời ngắn lắm, đừng hoài sĩ diện,

Đừng sống vì ánh mắt người đời.

Hãy sống sao cho lòng thanh thản,

Đêm về không hổ thẹn với mình.

Một ngày khi mái đầu bạc trắng,

Ta đâu mang được tiếng thế gian.

Chỉ còn những người từng yêu quý,

Và những điều ta đã trao ban.

Khi ấy ta sẽ hiểu rất rõ:

Không phải thắng ai mới là hay.

Mà là thắng được lòng tự ái,

Để sống chân thành mỗi tháng ngày.

Xin tháo chiếc dây vô hình ấy,

Trả lại cho mình một trái tim.

Không cần hoàn hảo, không cần mạnh,

Chỉ cần chân thật với chính mình.

Sĩ diện có thể giữ một khoảnh khắc,

Nhưng chân thành mới giữ một đời.

Cái tôi có thể làm ta kiêu hãnh,

Nhưng khiêm nhường mới khiến lòng người gần nhau.

Và chiến thắng đáng tự hào nhất

Không phải đứng cao hơn mọi người,

Mà là khi ta không còn bị trói

Bởi ánh mắt của chính cuộc đời.