18/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 3 TUỔI BỐN MƯƠI – NGÃ RẼ NHẬN RA Tuổi bốn mươi – Ngã rẽ nhận ra Bốn mươi ngoảnh lại đường xa, Mới hay năm tháng đi qua chẳng chờ. Một thời ôm những ước mơ, Chạy theo danh lợi, ngẩn ngơ giữa đời. Bốn mươi chẳng trẻ nữa rồi, Mà sao trong dạ vẫn vời vợi mong. Có khi đứng giữa thành công, Lại nghe trống vắng trong lòng bâng khuâng. Bao năm tất tả ngược xuôi, Có khi đánh đổi nụ cười bình yên. Đường đời lắm nỗi truân chuyên, Mới hay được mất chẳng bền như mây. Bốn mươi học cách nhìn mình, Không còn chạy mãi theo hình bóng ai. Biết thương những tháng năm dài, Biết nâng niu những ngày mai thật gần. Thành công chẳng phải chiếc cân, Đo bằng tiền bạc hay phần hơn thua. Có người nhà cửa dư thừa, Mà trong tâm trí vẫn chưa yên lòng. Có người chẳng có gì nhiều, Mà quanh bếp nhỏ sớm chiều có nhau. Một câu hỏi, một lời chào, Đôi khi quý hơn bạc vàng thế gian. Bốn mươi đứng giữa thời gian, Nhìn bao được mất nhẹ nhàng hơn xưa. Không còn hỏi được bao nhiêu, Mà mong sống được bao điều nghĩa nhân. Nếu đời còn một mùa xuân, Xin dành phần đẹp cho phần tâm hồn. Đừng chờ đến lúc hoàng hôn, Mới hay bình minh đã từng rất gần. Bốn mươi – một cuộc tái sinh, Từ trong tỉnh thức thấy mình rõ hơn. Biết đời hữu hạn vô thường, Nên càng trân quý yêu thương bên mình.