19/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 10

LÀM LẠI – CHẲNG BAO GIỜ QUÁ MUỘN

Làm lại – Chẳng bao giờ quá muộn

Đường đời dẫu có quanh co,

Ai rồi cũng có những giờ lỡ sai.

Có khi tưởng đã an bài,

Mà trong sâu thẳm vẫn hoài ước mơ.

Bốn mươi ngoảnh lại tuổi thơ,

Thấy bao dự định bây giờ còn dang.

Có người ôm một nỗi mang,

Có người nuối tiếc những trang chưa thành.

Nhưng đời đâu phải bức tranh,

Một lần tô vẽ đã đành bỏ đi.

Nếu còn hơi thở, còn khi,

Thì còn cơ hội bước đi lại từ.

Đừng vì một thoáng lỡ làng,

Mà cho rằng hết mùa vàng trong tay.

Cây kia dẫu trụi lá cành,

Vẫn chờ xuân đến để dành lộc non.

Con người cũng vậy, hãy còn,

Một ngày thức dậy vẫn còn tương lai.

Đừng nhìn năm tháng đã phai,

Mà quên phía trước những ngày đang xanh.

Có người bắt đầu rất nhanh,

Có người đi chậm nhưng thành công sau.

Điều quan trọng chẳng phải mau,

Mà là không bỏ giữa đau giữa đời.

Có khi thất bại một thời,

Lại là bài học tuyệt vời mai sau.

Cho ta biết quý chiều sâu,

Biết mình cần giữ điều nào trong tim.

Làm lại chẳng phải kiếm tìm,

Một đời hoàn hảo, chẳng chìm gian nan.

Mà là dũng khí đứng lên,

Sau bao vấp ngã vẫn bền bước đi.

Nếu còn một ước mơ gì,

Xin đừng chôn kín chỉ vì tuổi cao.

Mặt trời vẫn mọc trên cao,

Cho người biết bước, cho nhau niềm tin.

Ngày mai chẳng hứa bình yên,

Nhưng ta có thể tự mình đổi thay.

Đời còn rộng những đường bay,

Chỉ cần bắt đầu từ ngày hôm nay.