CHƯƠNG 12. ĐỪNG CHẠY TRỐN CHÍNH MÌNH
“Không thể chữa lành một cuộc đời bằng cách liên tục chạy khỏi những vấn đề bên trong.”
1. Có những cuộc chạy trốn không cần bước chân
Con người thường nghĩ chạy trốn là rời khỏi một nơi, bỏ lại một người, thay đổi một công việc hay bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng có một kiểu chạy trốn âm thầm hơn: chạy trốn chính mình.
Ta có thể chuyển đến một thành phố khác nhưng vẫn mang theo nỗi sợ cũ. Ta có thể thay đổi công việc nhưng vẫn mang theo sự tự ti. Ta có thể bước vào một mối quan hệ mới nhưng vẫn mang theo những tổn thương chưa được chữa lành. Ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn nhưng vẫn không tìm thấy bình an.
Bởi vì nơi ta cần thay đổi đôi khi không phải là thế giới bên ngoài, mà chính là thế giới bên trong.
Có những người luôn bận rộn để không phải đối diện với sự trống rỗng. Có người tìm kiếm thành công để che giấu cảm giác mình chưa đủ tốt. Có người liên tục tìm kiếm một người khác để yêu thương vì không biết cách yêu thương chính mình.
Nhưng điều ta né tránh không biến mất chỉ vì ta không nhìn vào nó.
Nó chỉ chờ một ngày quay trở lại.
2. Những vấn đề bên trong không tự biến mất
Một vết thương thể chất nếu không được chăm sóc có thể nhiễm trùng. Một vết thương tinh thần cũng vậy.
Nỗi giận dữ bị dồn nén có thể trở thành cay nghiệt. Sự thất vọng không được nhìn nhận có thể trở thành tuyệt vọng. Những thất bại chưa được chấp nhận có thể biến thành mặc cảm. Những tổn thương chưa được tha thứ có thể ảnh hưởng đến cách ta đối xử với những người hoàn toàn không gây ra chúng.
Nhiều khi, ta tưởng mình đang sống cho hiện tại nhưng thực ra đang phản ứng với những chuyện của quá khứ.
Một câu nói vô tình có thể khiến ta nổi giận dữ dội. Một lời từ chối có thể khiến ta cảm thấy mình vô giá trị. Một thất bại nhỏ có thể làm ta muốn bỏ cuộc.
Không phải vì sự việc hôm nay quá lớn, mà vì nó chạm vào một điều chưa được giải quyết từ bên trong.
Vì vậy, muốn thay đổi cuộc đời, đôi khi trước hết phải đủ can đảm hỏi:
“Điều gì trong tôi đang cần được nhìn thấy?”
3. Đừng dùng thành công để che giấu sự bất an
Thành công không phải là vấn đề. Vấn đề là khi con người dùng thành công như một chiếc mặt nạ.
Có người làm việc không ngừng nghỉ không phải vì họ yêu công việc, mà vì họ sợ phải đối diện với chính mình khi không còn bận rộn.
Có người muốn có thật nhiều tiền không chỉ để sống tốt hơn, mà để chứng minh với người khác rằng mình có giá trị.
Có người luôn muốn được công nhận, được khen ngợi, được chú ý bởi sâu bên trong họ vẫn chưa thật sự tin rằng bản thân mình đủ tốt.
Khi đó, thành công bên ngoài càng lớn nhưng khoảng trống bên trong đôi khi càng rộng.
Bởi vì không có thành tựu nào bên ngoài có thể lấp đầy mãi mãi một khoảng trống chưa được chữa lành bên trong.
Thành công thực sự không phải là xây dựng một hình ảnh khiến người khác ngưỡng mộ, mà là trở thành một con người mà chính mình có thể bình thản nhìn vào mỗi ngày.
4. Đối diện không có nghĩa là tự trách mình
Đối diện với bản thân không có nghĩa là ngồi lại để trách móc mình về tất cả những sai lầm trong quá khứ.
Ta từng yếu đuối.
Ta từng nóng giận.
Ta từng ích kỷ.
Ta từng lựa chọn sai.
Ta từng làm tổn thương người khác và cũng từng bị người khác làm tổn thương.
Đó là một phần của hành trình làm người.
Điều quan trọng không phải là phủ nhận những điều ấy, mà là nhìn nhận chúng với sự trung thực và trách nhiệm.
Ta có thể nói:
“Đúng, tôi đã sai.”
Nhưng sau đó phải tiếp tục:
“Tôi sẽ học từ sai lầm ấy.”
Ta có thể nói:
“Đúng, tôi từng tổn thương.”
Nhưng cũng cần nói:
“Tôi sẽ không để tổn thương ấy quyết định toàn bộ cuộc đời mình.”
Tha thứ cho bản thân không phải là cho phép mình tiếp tục sai. Tha thứ là giải phóng bản thân khỏi việc mãi mãi bị giam giữ bởi những điều đã xảy ra.
5. Hãy học cách ngồi yên với chính mình
Trong một thế giới quá nhiều tiếng ồn, đôi khi điều khó nhất là ngồi yên.
Không điện thoại.
Không mạng xã hội.
Không công việc.
Không những cuộc trò chuyện để giết thời gian.
Chỉ có mình và những suy nghĩ của mình.
Lúc đầu, điều đó có thể khiến ta khó chịu. Những câu hỏi bị che giấu lâu ngày bắt đầu xuất hiện:
“Tôi thật sự muốn gì?”
“Tôi đang sống vì điều gì?”
“Tôi đang sợ điều gì?”
“Tôi có đang sống cuộc đời của mình hay đang cố gắng đáp ứng kỳ vọng của người khác?”
“Tôi có hạnh phúc không?”
Không phải câu hỏi nào cũng có câu trả lời ngay lập tức.
Nhưng dám đặt câu hỏi đã là bước đầu tiên của sự thức tỉnh.
6. Chữa lành bắt đầu từ sự thành thật
Không ai có thể chữa lành một vấn đề mà họ luôn phủ nhận.
Nếu ta đang mệt, hãy thừa nhận mình mệt.
Nếu ta đang buồn, hãy cho phép mình buồn.
Nếu ta đang sợ, hãy gọi tên nỗi sợ.
Nếu ta đã sai, hãy nhận trách nhiệm.
Nếu một mối quan hệ đang làm mình tổn thương, hãy đủ tỉnh táo để nhìn vào sự thật.
Sự thành thật với chính mình đôi khi đau đớn, nhưng nó là nền móng của sự trưởng thành.
Ta không thể thay đổi điều mình không chịu nhìn nhận.
Và ta cũng không thể bước sang một chương mới nếu cứ mãi sống trong chương cũ.
7. Đừng tìm một cuộc đời mới khi chưa học cách sống với chính mình
Có những người nghĩ rằng chỉ cần thay đổi hoàn cảnh là cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn.
Đôi khi đúng.
Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.
Nếu bên trong ta vẫn đầy sợ hãi, đi đến đâu ta cũng mang theo sợ hãi.
Nếu bên trong ta vẫn đầy bất an, có thêm bao nhiêu tiền ta vẫn có thể bất an.
Nếu bên trong ta chưa biết yêu thương, bước vào bao nhiêu mối quan hệ ta vẫn có thể cảm thấy cô đơn.
Thay đổi hoàn cảnh có thể giúp ta có một khởi đầu mới.
Nhưng thay đổi chính mình mới giúp ta tạo ra một cuộc đời mới.
8. Dũng cảm nhất là quay về với chính mình
Có những cuộc chiến không cần chiến thắng người khác.
Chỉ cần chiến thắng sự trốn chạy trong chính mình.
Hãy quay về nhìn vào nỗi sợ.
Hãy quay về nhìn vào những sai lầm.
Hãy quay về nhìn vào những điều mình từng cố quên.
Không phải để sống mãi trong quá khứ, mà để hiểu nó, học từ nó và bước qua nó.
Ngày ta không còn phải chạy trốn chính mình cũng là ngày ta bắt đầu tự do.
Bởi khi ấy, ta không còn cần một chiếc mặt nạ để chứng minh mình là ai.
Ta có thể bình tĩnh nói:
“Đây là tôi. Tôi đã từng sai. Tôi đã từng đau. Tôi vẫn còn những điều phải học. Nhưng tôi đang thay đổi, đang trưởng thành và đang chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.”
Đó không phải là sự hoàn hảo.
Đó là sự trưởng thành.
Và có lẽ, hành trình khó khăn nhất nhưng cũng đáng giá nhất của một con người không phải là đi thật xa để tìm thấy thế giới, mà là đủ can đảm đi thật sâu để tìm thấy chính mình.