HNI 27-7

CHƯƠNG 37: XUNG ĐỘT LỢI ÍCH

 

Trong bất kỳ tổ chức nào, đặc biệt là một hệ thống quản trị có quy mô lớn và nhiều tầng hoạt động như HGroup, xung đột lợi ích là một vấn đề cần được nhận diện và quản lý một cách nghiêm túc. Xung đột lợi ích không nhất thiết đồng nghĩa với tham nhũng, gian lận hay vi phạm đạo đức. Nó xuất hiện khi lợi ích cá nhân, lợi ích của gia đình, người thân, đối tác hoặc một nhóm riêng có khả năng ảnh hưởng, hoặc tạo ra cảm nhận rằng có thể ảnh hưởng, đến sự khách quan trong quá trình thực hiện nhiệm vụ và ra quyết định vì lợi ích chung.

 

Nếu không được nhận diện và xử lý đúng cách, xung đột lợi ích có thể làm suy giảm tính minh bạch, tạo ra sự thiên vị, gây thất thoát nguồn lực và làm tổn hại đến niềm tin của cộng đồng. Ngược lại, nếu được công khai và quản lý phù hợp, xung đột lợi ích có thể được kiểm soát mà không cần loại bỏ một cách máy móc những người có năng lực ra khỏi quá trình đóng góp cho tổ chức.

 

Trong mô hình quản trị HGroup, nguyên tắc cốt lõi là mọi quyết định phải hướng đến lợi ích chung, đồng thời bảo đảm quyền và lợi ích chính đáng của các cá nhân. Vì vậy, quản lý xung đột lợi ích không nhằm nghi ngờ tất cả mọi người mà nhằm xây dựng một cơ chế giúp mọi thành viên chủ động nhận diện, công khai và xử lý những tình huống có nguy cơ ảnh hưởng đến tính khách quan.

 

Xung đột lợi ích có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức. Một thành viên Hội đồng Quản trị tham gia quyết định một dự án mà doanh nghiệp của gia đình mình có khả năng trở thành nhà cung cấp là một trường hợp điển hình. Một người có trách nhiệm thẩm định tài chính lại đồng thời có lợi ích trực tiếp trong dự án được thẩm định cũng có thể tạo ra xung đột.

 

Tương tự, một thành viên Đội Xanh đề xuất chính sách có khả năng mang lại lợi ích đáng kể cho một tổ chức mà mình đang hợp tác; một thành viên Đội Đỏ tham gia kiểm soát một chương trình do người thân trực tiếp phụ trách; hoặc một người có quyền lựa chọn nhà cung cấp lại có quan hệ kinh tế riêng với một trong các bên tham gia đều là những tình huống cần được xem xét.

Xung đột lợi ích cũng có thể phát sinh từ những lợi ích không trực tiếp. Một cá nhân có thể không nhận tiền hoặc tài sản nhưng vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi quan hệ cá nhân, cơ hội nghề nghiệp trong tương lai, lợi ích của người thân hoặc những cam kết riêng. Vì vậy, việc nhận diện xung đột lợi ích cần nhìn vào bản chất của mối quan hệ và khả năng ảnh hưởng đến quyết định, không chỉ dựa vào việc có hay không có giao dịch tài chính.

 

HGroup cần phân biệt rõ ba trạng thái: xung đột lợi ích thực tế, xung đột lợi ích tiềm ẩn và xung đột lợi ích có thể được nhận thức từ bên ngoài. Xung đột thực tế xảy ra khi lợi ích cá nhân đang trực tiếp ảnh hưởng đến trách nhiệm được giao. Xung đột tiềm ẩn xuất hiện khi lợi ích hiện tại chưa ảnh hưởng nhưng có khả năng tạo ra ảnh hưởng trong tương lai. Còn xung đột được nhận thức là trường hợp một người có thể vẫn hành động khách quan, nhưng hoàn cảnh bên ngoài khiến cộng đồng có lý do chính đáng để nghi ngờ tính công bằng của quyết định.

 

Cả ba trường hợp đều cần được xem xét. Trong quản trị hiện đại, không chỉ tính khách quan thực tế mới quan trọng mà niềm tin của cộng đồng đối với tính khách quan cũng có ý nghĩa rất lớn.

 

Nguyên tắc đầu tiên trong quản lý xung đột lợi ích là chủ động công khai. Mỗi thành viên có trách nhiệm tự nhận diện và thông báo khi phát sinh hoặc có khả năng phát sinh xung đột lợi ích. Việc công khai cần được thực hiện trước khi quyết định quan trọng được đưa ra, thay vì chờ đến khi vấn đề đã phát sinh hậu quả.

 

Thông tin công khai cần đủ để xác định bản chất của xung đột nhưng không nên yêu cầu cá nhân tiết lộ những thông tin riêng tư không cần thiết. HGroup cần xây dựng biểu mẫu và quy trình khai báo rõ ràng, giúp thành viên hiểu khi nào cần khai báo, khai báo với ai và thông tin nào cần được cung cấp.

 

Việc công khai xung đột lợi ích không đồng nghĩa với việc cá nhân bị kết luận là thiếu trung thực hoặc có hành vi sai trái. Trái lại, người chủ động công khai cần được nhìn nhận là đang thực hiện trách nhiệm của mình. Một môi trường quản trị tốt phải khuyến khích sự minh bạch thay vì khiến thành viên sợ hãi khi phải khai báo.

Sau khi xung đột được công khai, tổ chức cần đánh giá mức độ ảnh hưởng và lựa chọn biện pháp xử lý phù hợp. Không phải mọi xung đột đều yêu cầu cá nhân phải rút khỏi toàn bộ quá trình. Tùy từng trường hợp, có thể áp dụng các biện pháp như công khai lợi ích, hạn chế quyền tham gia, không tham gia biểu quyết, chuyển giao nhiệm vụ thẩm định cho người độc lập hoặc yêu cầu người có liên quan rút khỏi quá trình ra quyết định.

 

Đối với những trường hợp nghiêm trọng, tổ chức có thể cần thay đổi người phụ trách hoặc tạm dừng quá trình quyết định cho đến khi xung đột được xử lý.

 

Một nguyên tắc quan trọng là người có xung đột lợi ích không nên tự mình quyết định cách xử lý xung đột của chính mình. Việc đánh giá cần được thực hiện bởi cơ quan hoặc người có thẩm quyền, bảo đảm tính khách quan và thống nhất.

 

Trong mô hình HGroup, Hội đồng Quản trị cần giữ vai trò xây dựng và phê duyệt khung chính sách về xung đột lợi ích. Ban Điều hành chịu trách nhiệm triển khai trong hoạt động hằng ngày. Đội Đỏ có thể thực hiện chức năng giám sát, đánh giá và cảnh báo những tình huống có nguy cơ ảnh hưởng đến tính minh bạch. Đội Xanh cần bảo đảm các đề xuất chiến lược của mình được xây dựng trên cơ sở khách quan, không bị chi phối bởi lợi ích cá nhân hoặc lợi ích nhóm.

 

Đối với những quyết định quan trọng, đặc biệt là quyết định liên quan đến tài chính, đầu tư, lựa chọn đối tác hoặc phân bổ nguồn lực, cần có cơ chế kiểm soát xung đột lợi ích chặt chẽ hơn.

 

Một vấn đề cần đặc biệt quan tâm là quan hệ với người thân và các bên liên quan. Việc một thành viên có người thân làm việc tại một đối tác không tự động có nghĩa là người đó không được tham gia bất kỳ hoạt động nào liên quan. Tuy nhiên, nếu thành viên có quyền trực tiếp quyết định việc lựa chọn đối tác, việc công khai mối quan hệ và xem xét cơ chế thay thế là cần thiết.

 

Tương tự, việc một thành viên sở hữu cổ phần hoặc có lợi ích kinh tế trong một doanh nghiệp không nhất thiết là hành vi sai trái. Vấn đề nằm ở việc thành viên đó có tham gia vào quá trình quyết định có thể tác động trực tiếp đến lợi ích của mình hay không.

Xung đột lợi ích không thể được loại bỏ hoàn toàn khỏi đời sống tổ chức. Điều quan trọng là HGroup phải có khả năng nhận diện sớm, công khai đúng lúc và xử lý đúng thẩm quyền. Mục tiêu cuối cùng không phải là tạo ra một môi trường không có lợi ích cá nhân, mà là bảo đảm lợi ích cá nhân không làm sai lệch những quyết định được đưa ra vì lợi ích chung.

 

Một hệ thống quản trị trưởng thành là hệ thống biết đặt ra ranh giới rõ ràng giữa quyền lợi riêng và trách nhiệm chung. Khi mỗi thành viên có ý thức tự kiểm soát, khi tổ chức có cơ chế giám sát độc lập và khi mọi quyết định quan trọng đều được thực hiện minh bạch, xung đột lợi ích sẽ không còn là nguy cơ âm thầm mà trở thành một vấn đề có thể nhận diện và quản lý hiệu quả.