HNI 29/7

THƠ LỤC BÁT 

– CHƯƠNG 3

MỌI THÀNH CÔNG ĐỀU CẦN THỜI GIAN

 

Đường xa khởi bước từ chân,

Thành công bắt đầu chuyên cần mỗi ngày.

Mầm non đón nắng vươn cây,

Bao mùa mưa nắng mới đầy trái thơm.

 

Sông dài chẳng ngại đá chông,

Kiên trì xuôi chảy về cùng biển khơi.

Người khôn chẳng vội hơn đời,

Lặng thầm tích lũy sáng ngời tương lai.

 

Việc lớn từ việc hôm nay,

Góp từng hạt cát dựng xây cơ đồ.

Đừng mong hái quả non mùa,

Ép xanh thành chín chỉ vừa đắng cay.

 

Thời gian chẳng phụ ai ngay,

Nhưng luôn đáp lại bàn tay siêng cần.

Bao lần vấp ngã bước chân,

Đứng lên mạnh mẽ muôn phần trưởng thành.

 

Ngọc kia mài giũa mới lành,

Sắt kia tôi luyện mới thành thép tôi.

Đỉnh cao đâu đến một hồi,

Là bao năm tháng giữa đời bền gan.

 

Giữ lòng vững chí không than,

Tin vào lẽ phải, tin ngàn ngày qua.

Hôm nay gieo hạt hiền hòa,

Ngày mai sẽ gặt muôn hoa rạng ngời.

 

Thành công chẳng đến bởi lời,

Mà do bền bỉ một đời dựng xây.

Chậm mà chắc, bước từng ngày,

Rồi mai trái ngọt trên cây sẽ đầy.

 

Đừng vì nóng vội đổi thay,

Mất đi giá trị dựng xây ban đầu.

Kiên trì sẽ bắc nhịp cầu,

Đưa ta chạm đến bến bờ ước mơ.

 

Thời gian viết tiếp vần thơ,

Cho người bền chí đợi chờ nở hoa.

Đường đời dẫu lắm phong ba,

Giữ tâm ngay thẳng