HNI 29/7/2026:
Bài thơ Chương 36:
Sức mạnh của tinh thần đoàn kết
Một cây đứng giữa phong ba,
Khó ngăn bão tố, khó qua tháng ngày.
Rừng xanh vững gốc sum vầy,
Muôn cây chung sức dựng xây cơ đồ.
Đoàn kết chẳng chỉ lời hô,
Mà là sẻ chia từng độ gian nan.
Khi vui chung một nụ cười,
Lúc đau chung sức, chẳng rời bước chân.
Một người góp một phần tâm,
Trăm người hợp sức hóa thành biển khơi.
Mỗi bàn tay nối một đời,
Dệt nên sức mạnh sáng ngời non sông.
Không phân sang, hèn, giàu, nghèo,
Chung lòng vì nước vượt đèo, băng sông.
Khác nhau ý tưởng, ước mong,
Càng thêm phong phú, càng đông sức người.
Lắng nghe để hiểu lòng nhau,
Bao dung để vượt những màu khác nhau.
Tôn trọng từng tiếng nói đầu,
Chính là nền móng bền lâu cộng đồng.
Đoàn kết tạo dựng thành công,
Niềm tin kết nối những dòng yêu thương.
Bão giông chẳng thể ngăn đường,
Khi tim chung một lý tưởng vững bền.
Gia đình là gốc đầu tiên,
Doanh nghiệp là chốn dựng nên cơ đồ.
Quê hương, đất nước hùng cường,
Khởi từ đoàn kết, yêu thương đồng lòng.
Dẫu cho thế sự đổi thay,
Khoa học tiến bước từng ngày vươn xa.
Điều còn giá trị bao la,
Là tình đồng đội, nghĩa nhà anh em.
Mỗi người một ngọn lửa riêng,
Cùng nhau thắp sáng thành miền bình minh.
Mỗi người một giọt nghĩa tình,
Hợp thành biển lớn niềm tin cho đời.
Xin cùng nắm chặt bàn tay,
Dựng xây tương lai bằng cả tấm lòng.
Đoàn kết là sức mạnh chung,
Đưa dân tộc tới những vùng vinh quang.
Mai sau con cháu tự hào,
Nhớ rằng tiên tổ đã trao một lời:
"Đồng tâm sẽ thắng muôn nơi,
Đoàn kết là gốc sáng ngời Việt Nam."