HNI 29/7

THƠ LỤC BÁT

 CHƯƠNG 5: GIEO HẠT VÀ CHỜ NGÀY THU HOẠCH

 

Đất lành gieo một hạt mơ,

Mai sau nở thắm bến bờ bình yên.

Đừng mong quả ngọt hiện liền,

Việc gì cũng phải đủ duyên đủ thời.

 

Hạt nằm lặng lẽ trong đời,

Âm thầm bén rễ giữa trời gió sương.

Ngày đêm hút nhựa yêu thương,

Vươn lên đón ánh thái dương rạng ngời.

 

Người gieo giữ trọn nụ cười,

Chẳng vì gian khó mà lơi tấm lòng.

Mưa về tưới mát cánh đồng,

Nắng lên tiếp sức cây trồng lớn nhanh.

 

Ai ơi đừng vội hái cành,

Khi hoa chưa nở, quả xanh chưa già.

Đường dài cứ bước thiết tha,

Kiên tâm rồi sẽ nở hoa giữa đời.

 

Gieo nhân thiện, gặt nụ cười,

Gieo lòng nhân ái, sáng ngời tương lai.

Gieo điều chân thật hôm nay,

Ngày mai hạnh phúc đơm đầy quanh ta.

 

Gieo tri thức, nở tài hoa,

Gieo lòng hiếu nghĩa, cửa nhà bình an.

Gieo bao giọt mồ hôi tràn,

Đổi thành mùa lúa ngập ngàn niềm vui.

 

Đừng vì sóng gió ngậm ngùi,

Mỗi cơn thử thách luyện người trưởng thành.

Cây cao nhờ rễ bền lành,

Người hay nhờ đức, nhờ hành mỗi ngày.

 

Đừng mong một sớm đổi thay,

Muôn điều tốt đẹp dựng xây tháng năm.

Từng ngày vun xới âm thầm,

Đến khi quả chín hương lan khắp vùng.

 

Đời người như một cánh đồng,

Mỗi lời, mỗi việc là mầm tương lai.

Gieo tâm trong sáng hôm nay,

Mai sau gặt lấy những ngày an nhiên.

 

Tin vào quy luật tự nhiên,

Gieo rồi chăm bón, phước duyên sẽ về.

Kiên trì chẳng ngại sơn khê,

Mùa vàng sẽ đón người về hân hoan.

 

Hạt lành kết trái chứa chan,

Cho đời hy vọng, ngập tràn yêu thương.