HNI 30/7
Bài thơ Chương 1
TIẾNG GỌI CỦA CHÂN LÝ
Giữa đời xuôi ngược nổi trôi,
Nghe trong sâu thẳm tiếng mời chân như.
Không từ danh vọng phù hư,
Mà từ ánh đạo ngàn thu gọi về.
Bao năm lạc giữa sơn khê,
Tìm nơi ánh sáng bốn bề từ tâm.
Đường xa mây phủ âm thầm,
Một lòng cầu pháp, nguyện làm lợi sinh.
Thỉnh kinh chẳng để riêng mình,
Mà mong gieo hạt nghĩa tình thế gian.
Mang theo chí nguyện vô vàn,
Đem nguồn trí tuệ mở ngàn lối đi.
Bước qua được những sân si,
Mới hay chân lý chẳng vì ở xa.
Hiện trong từng nhịp thở ra,
Hiện trong ánh mắt bao la tình người.
Từ bi nở giữa cuộc đời,
Trí tuệ soi sáng muôn nơi an hòa.
Mỗi lời thiện nguyện thiết tha,
Là thêm một đóa sen ngà tỏa hương.
Dẫu cho vạn dặm phong sương,
Tâm không thoái chí, vẫn vương nguyện lành.
Núi cao chẳng ngại đường quanh,
Biển sâu chẳng ngại lòng thành bước qua.
Mỗi ngày một đóa tâm hoa,
Nở trên đất mẹ, nở ra giữa đời.
Không mong danh tiếng cho người,
Chỉ mong chân lý sáng ngời nhân gian.
Thỉnh kinh đâu chỉ vượt ngàn,
Mà là vượt chính muôn vàn tối tăm.
Chiến thắng tham vọng âm thầm,
Chiến thắng ích kỷ trong tâm mỗi người.
Để rồi từ một nụ cười,
Một lời chân thật, một đời vị tha.
Hành trình bắt đầu hôm qua,
Nhưng luôn tiếp nối trong ta mỗi ngày.
Nguyện đem ánh đạo dựng xây,
Cho đời bớt khổ, cho cây thêm cành.
Cho người biết sống chân thành,
Biết yêu, biết học, biết hành điều hay.
Tiếng chuông còn vọng đâu đây,
Gọi người thức tỉnh từng ngày, từng giờ.
Khởi từ một niệm tôn thờ,
Chân – Thiện – Mỹ mãi đợi chờ bước chân.
Ai còn giữ trọn thiện căn,
Xin cùng cất bước đồng hành hôm nay.
Thỉnh kinh không chỉ đường dài,
Mà là tìm lại Phật đài trong tim.