HNI 31/7

Bài thơ – Chương 12: Bài Học Về Lòng Nhẫn Nhục

Giữa dòng đời lắm nỗi truân chuyên,

Nhẫn nhục giúp tâm mãi vững bền.

Không phải cúi đầu vì yếu đuối,

Mà là gìn giữ đức hiền lương.

Lời cay tiếng đắng như mưa gió,

Chớ để lòng mình nổi bão giông.

Một niềm bình thản qua nghịch cảnh,

Sẽ hóa bình minh giữa cõi lòng.

Tre non biết cúi khi giông tố,

Rễ bám sâu thêm giữa đất lành.

Con người biết nhẫn trong gian khó,

Ý chí càng thêm vững trưởng thành.

Nhẫn chẳng là quên điều chính nghĩa,

Càng không cam chịu trước điều sai.

Nhẫn là giữ sáng tâm và trí,

Đợi thời hành động đúng đường ngay.

Người có lòng nhẫn luôn thanh thản,

Bao dung nên kết vạn tình thân.

Lấy đức hóa giải điều sân hận,

Lấy yêu thương sưởi ấm thế nhân.

Mỗi lần nhẫn được thêm một bước,

Là thêm một bậc đến an vui.

Chiến thắng cơn giận bằng từ ái,

Để lòng nở rộ những nụ cười.

Đường đời dẫu lắm điều thử thách,

Vững tâm gìn giữ một niềm tin.

Lòng nhẫn nhục là nguồn sức mạnh,

Đưa người đến bến giác quang minh.