HNI 01/8/2026

THƠ LỤC BÁT

CHƯƠNG 7: KHI NỀN MÓNG CHƯA ĐỦ VỮNG  

Muốn cao phải vững từ nền,

Đắp từng viên gạch mới nên cơ đồ.

Cây cao nhờ rễ vững vàng,

Người nên nhờ đức, nhờ ngàn tháng năm.

 

Đường đời lắm nỗi gian nan,

Kiên tâm rèn luyện mới sang cơ đồ.

Sông dài từ suối nhỏ vô,

Biển sâu từ giọt nước vô tháng ngày.

 

Chớ vì thấy kẻ hơn người,

Quên vun gốc rễ cho đời của ta.

Ngọc kia mài mới sáng ngời,

Sắt kia tôi luyện mới thời thành công.

 

Học từng việc nhỏ mỗi ngày,

Mai sau gặt hái tương lai rạng ngời.

Thất bại dạy cách đứng lên,

Tâm bền giữ vững vững nền tương lai.

 

Thời gian dạy chữ nhẫn nại,

Gốc sâu thì mới lâu dài bền lâu.

Sống sao cho vững hôm nay,

Ngày mai tỏa sáng đường dài thênh thang.