HNI 01 /08 THƠ LỤC BÁT CHƯƠNG 9: LÀM TRƯỚC KHI NÓI Lời hay chẳng quý bằng làm, Một đời giữ chữ âm thầm dựng xây. Nói nhiều chẳng đổi tháng ngày, Việc làm mới tạo tương lai vững bền. Cây xanh chẳng nói mình nên, Chỉ nhờ hoa trái gọi tên giữa đời. Người hay chẳng bởi lời mời, Mà do hành động sáng ngời niềm tin. Muốn người kính trọng quanh mình, Trước tiên phải giữ nghĩa tình bản thân. Làm điều đúng đắn chuyên cần, Ngày sau kết quả góp phần chứng minh. Đừng mong danh tiếng lung linh, Khi tay chưa góp công trình mai sau. Nói ra dễ lắm lời cao, Làm nên mới thật tự hào người ơi. Một lần giữ trọn lời thôi, Cũng xây niềm quý trong đời dài lâu. Đừng chờ vận hội qua mau, Bắt tay hành động từ đầu hôm nay. Mỗi ngày gieo một điều hay, Mai sau gặt quả đủ đầy thành công. Người làm việc chẳng khoe công, Như hoa trong gió vẫn nồng hương thơm. Âm thầm vun đắp từng hôm, Để cho thành quả lớn hơn lời mình. Thất bại cũng dạy trưởng thành, Dạy ta cố gắng, dạy mình vươn lên. Đường xa chẳng ngại gập ghềnh, Có tâm có chí sẽ nên việc đời. Muốn làm lãnh đạo sáng ngời, Hãy làm gương trước cho người noi theo. Đừng mong đứng trước mà reo, Khi lòng trách nhiệm còn nghèo bên trong. Hành động như ánh mặt hồng, Xua tan bóng tối trong lòng thế gian. Một người sống thật đàng hoàng, Hơn ngàn câu nói ngập tràn mỹ ngôn. Lời rồi cũng sẽ phai mòn, Chỉ còn việc tốt trường tồn tháng năm. Gieo tâm bằng những việc làm, Gieo nhân tử tế âm thầm nở hoa. Đời người rộng lớn bao la, Chính tay ta viết bài ca cuộc đời. Làm trước chẳng ngại thiệt thòi, Vì gieo giá trị sáng ngời tương lai. Nói sau khi đã làm hay, Để cho kết quả thay lời bản thân.