HNI 01-8
Bài thơ Chương 7
BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN
Muôn trùng vạn dặm đường xa,
Khởi từ một bước chân ta hôm nay.
Chẳng chờ gió thuận mây bay,
Chỉ cần chí nguyện đong đầy trong tim.
Bao người ôm mộng lặng im,
Chỉ vì ngần ngại chưa tìm bước đi.
Đời còn vướng bận sân si,
Thì còn chân lý đợi khi quay về.
Bước đầu tuy nhỏ chẳng hề,
Lại là cội rễ dẫn về thành công.
Từng viên đá nhỏ vun trồng,
Mai thành đường lớn qua dòng gian nan.
Muốn cho tâm được bình an,
Trước tiên thắng lấy muôn vàn chính mình.
Đổi thay từ một niềm tin,
Đổi thay từ những việc lành mỗi ngày.
Đừng chờ nắng đẹp trời mây,
Mới đem lý tưởng dựng xây cuộc đời.
Hoa thơm chẳng đợi đúng thời,
Vẫn bền nở giữa khoảng trời gió sương.
Bước đi bằng cả tình thương,
Bằng lòng chính trực, khiêm nhường, vị tha.
Mỗi ngày một đóa tâm hoa,
Nở trong ý nghĩ, nở ra việc lành.
Dẫu đường còn lắm chông chênh,
Đừng vì sỏi đá mà đành quay lui.
Người đi sẽ gặp niềm vui,
Người đi sẽ thấy đất trời mở mang.
Thỉnh kinh chẳng chỉ vượt ngàn,
Mà là vượt khỏi muôn vàn tối tăm.
Rời xa ích kỷ trong tâm,
Để lòng rộng mở âm thầm yêu thương.
Một lời chân thật mở đường,
Một tay nâng đỡ vấn vương khổ sầu.
Khởi đầu từ việc rất nhỏ,
Lại gieo quả ngọt về sau cho đời.
Ai còn giữ trọn nụ cười,
Xin cùng cất bước với người thiện tâm.
Đường dài khởi tự âm thầm,
Mỗi ngày tiến một bước gần chân như.
Mai này nhìn lại đường xưa,
Mới hay hạnh phúc chẳng chờ mai sau.
Bắt đầu từ chính bước đầu,
Là gieo hạt giống nhiệm mầu tương lai.
Nguyện đem chí nguyện hôm nay,
Dựng xây cuộc sống từng ngày sáng hơn.
Bước chân nhỏ hóa con đường,
Đưa người đến bến yêu thương vững bền.