HNI 01-8
Bài thơ Chương 8
HÀNH TRÌNH CỦA LÒNG TỪ BI
Từ bi như suối đầu nguồn,
Chảy qua nhân thế, thơm hương đất trời.
Cho đi chẳng đợi đáp lời,
Chỉ mong hạnh phúc rạng ngời muôn nơi.
Yêu thương đâu chỉ nụ cười,
Mà là chia sẻ cuộc đời cùng nhau.
Thấy người gánh nặng âu sầu,
Đưa tay nâng đỡ, bắc cầu cảm thông.
Trái tim rộng mở như sông,
Đón bao dòng nước mà không vơi đầy.
Bao dung từ việc hằng ngày,
Một lời an ủi, một tay nghĩa tình.
Từ bi chẳng phải hy sinh,
Mà là hạnh phúc nảy sinh trong lòng.
Cho đi một chút ấm nồng,
Nhận về muôn vạn tấm lòng mến thương.
Người mang chí nguyện lên đường,
Lấy tình nhân ái mở đường thiện duyên.
Không vì danh vọng bạc tiền,
Chỉ mong gieo hạt bình yên cho đời.
Mỗi người một việc nhỏ thôi,
Cũng thành ánh sáng giữa trời nhân gian.
Một cây chẳng hóa rừng ngàn,
Muôn cây hợp lại xanh ngàn núi non.
Cộng đồng gắn kết vuông tròn,
Bởi bao tấm lòng vẫn còn yêu thương.
Người người chung một con đường,
Lợi mình, lợi chúng, mười phương an hòa.
Sen thơm từ giữa bùn xa,
Người hiền từ giữa phong ba cuộc đời.
Lấy tâm thanh tịnh sáng ngời,
Chuyển bao khổ lụy thành lời yêu thương.
Từ bi là ánh thái dương,
Soi tan ích kỷ, mở đường vị tha.
Dẫu cho vạn nẻo phong ba,
Tình người còn đó vẫn là mùa xuân.
Một lời chân thật ân cần,
Một điều thiện nhỏ góp phần mai sau.
Muôn người nối nhịp cùng nhau,
Đắp xây hạnh phúc bền lâu cho đời.
Thỉnh kinh chẳng chỉ tìm nơi,
Có bao kinh điển sáng ngời cổ xưa.
Mà đem chân lý sớm trưa,
Sống trong nhân ái, đón đưa mọi người.
Nguyện đem ánh đạo sáng ngời,
Gieo vào cuộc sống những lời thiện tâm.
Để cho muôn nẻo xa gần,
Đều bừng nở đóa từ tâm giữa đời.