HNI 01/08

THƠ LỤC BÁT

CHƯƠNG 10: THÀNH CÔNG KHÔNG ĐẾN SAU MỘT ĐÊM

 

Thành công chẳng đến một đêm,

Mà do góp nhặt ngày thêm tháng dài.

Hạt mầm nằm dưới đất hoài,

Âm thầm bén rễ đợi ngày vươn lên.

 

Cây cao nhờ gốc vững bền,

Người nên nhờ chí vượt trên gian nan.

Đường đời có lúc khó khăn,

Chớ nên bỏ cuộc giữa ngàn thử thách.

 

Mưa giông rồi cũng qua nhanh,

Bình minh sẽ đến trên cành nở hoa.

Đừng mong quả chín vội mà,

Khi cây chưa đủ trải qua tháng ngày.

 

Mỗi lần cố gắng hôm nay,

Là thêm viên gạch dựng xây tương lai.

Không ai bước tới ngày mai,

Mà chưa từng trải những ngày gian lao.

 

Đằng sau ánh sáng tự hào,

Là bao đêm trắng lao đao luyện mình.

Thất bại dạy chữ kiên trinh,

Dạy ta đứng dậy giữ gìn niềm tin.

 

Người bền sẽ thắng hành trình,

Dẫu cho sóng gió rung rinh cuộc đời.

Chậm mà vững bước không rời,

Còn hơn nhanh chóng giữa đời ngã nghiêng.

 

Muốn cho trái ngọt bình yên,

Phải chăm vun bón từng miền đất tâm.

Học thêm từng chút âm thầm,

Mai sau trí tuệ rộng tầm vươn xa.

 

Thành công chẳng phải món quà,

Mà do lao động tạo ra mỗi ngày.

Kiên trì giữ vững đôi tay,

Giữ lòng nhiệt huyết dựng xây cơ đồ.

 

Đừng theo ảo ảnh mơ hồ,

Hãy đi từng bước, đừng chờ phép tiên.

Thời gian là phép nhiệm hiền,

Giúp người cố gắng đạt miền ước mơ.

 

Hôm nay gieo những bài thơ,

Ngày mai gặt lấy bến bờ vinh quang.

Cuộc đời dẫu lắm gian nan,

Tâm bền ý vững sẽ sang mùa vàng.

 

Chưa xanh chớ vội mơ màng,

Chưa sâu rễ gốc chớ mang quả lành.

Rèn tâm, luyện trí mỗi ngày,

Thành công sẽ đến theo đầy yêu thương.

 

Đi qua muôn nẻo dặm trường,

Mới hay giá trị trên đường trưởng sinh.

Thành công đẹp nhất hành trình,

Là khi ta đã trưởng thành hơn