HNI 02/08/2026 - B15 🌺
BÀI THƠ CHƯƠNG 9 :
NIỀM TIN VÀ NGHỊ LỰC
Đường xa mây phủ ngàn trùng,
Lòng còn ánh đạo chẳng cùng bước chân.
Gió lay chẳng ngã tùng quân,
Người mang chí lớn càng bền niềm tin.
Đời như một cuộc hành trình,
Lắm khi bão tố phủ mình sớm trưa.
Nhưng ai giữ vững tâm xưa,
Sẽ qua giông bão như vừa sang sông.
Niềm tin như ánh rạng đông,
Xua tan đêm tối trong lòng thế nhân.
Dẫu cho nghịch cảnh muôn phần,
Vẫn không dập tắt thiện căn nhiệm mầu.
Nghị lực là nhịp cầu cao,
Đưa người vượt hết khổ đau cuộc đời.
Mỗi lần đứng dậy mỉm cười,
Là thêm sức mạnh sáng ngời trong tâm.
Thất bại chẳng phải lỗi lầm,
Chỉ là bài học âm thầm lớn lên.
Qua bao thử thách chông chênh,
Mới hay ý chí vững bền quý thay.
Vàng ròng phải luyện lửa dày,
Sen thơm phải mọc nơi đầy bùn nhơ.
Con người cũng thế bao giờ,
Qua cơn giông tố mới chờ bình minh.
Chiến công lớn nhất đời mình,
Là khi thắng được vô minh trong lòng.
Thắng bao sợ hãi mênh mông,
Thắng điều ích kỷ chất chồng tháng năm.
Giữ tâm như ánh trăng rằm,
Soi bao nẻo tối âm thầm thế gian.
Lấy lòng từ ái chứa chan,
Đổi bao oán hận thành ngàn yêu thương.
Người mang chí nguyện lên đường,
Không vì danh lợi tầm thường mà đi.
Chỉ mong gieo hạt từ bi,
Cho đời bớt khổ, cho người thêm vui.
Dẫu cho mưa gió dập vùi,
Vẫn không đánh mất nụ cười trong tim.
Bởi người hiểu rõ niềm tin,
Chính là sức mạnh thiêng liêng nhất đời.
Thỉnh kinh muôn dặm xa xôi,
Trước tiên vượt núi trong đời chính ta.
Khi tâm sáng tựa trăng ngà,
Muôn ngàn nghịch cảnh cũng là duyên tu.
Nguyện đem chí nguyện công phu,
Vững như núi lớn, hiền như suối nguồn.
Để rồi trên mọi nẻo đường,
Niềm tin và nghị lực mãi luôn đồng hành.